Đến cuộc thứ tám, tôi hít sâu một hơi rồi nhấn nút nghe.
“Ngô Cẩm Sắt, hôm nay cô phải nói rõ cho tôi!” Giọng mẹ chồng the thé đến mức như muốn xuyên thủng màng nhĩ. “Rốt cuộc ba căn nhà đó tính thế nào?”
“Mẹ, ba căn nhà đó đứng tên con.” Giọng tôi rất bình tĩnh. “Đó chính là câu trả lời.”
“Của cô? Cô đã gả vào nhà họ Thành rồi, người là của nhà họ Thành thì đồ đạc đương nhiên cũng là của nhà họ Thành!”
“Mẹ, đạo lý này sáng nay chúng ta chẳng phải đã nói qua rồi sao?”
Giọng tôi lạnh xuống.
“Nếu mẹ vẫn kiên trì với logic ấy, vậy con cũng theo tới cùng.”
“Đồ của mẹ tự nhiên cũng là của con.”
“Bao giờ mẹ chia cho con một nửa đất nhà ở quê, rồi giao sổ tiết kiệm tiền hưu trí cho con giữ, chúng ta lại tiếp tục nói chuyện nhà của con.”
“Cô… cô đúng là logic của cường đạo!”
Tôi lạnh nhạt đáp.
“Người làm cường đạo trước… là mẹ.”
Đầu dây bên kia truyền tới tiếng thở dốc nặng nề.
Ngay sau đó là một tiếng hét chói tai.
Rồi điện thoại ngắt luôn.
Tôi không biết bên đó xảy ra chuyện gì.
Cũng chẳng muốn biết.
Chiều hôm ấy, Thành Vũ nhận một cuộc điện thoại, sắc mặt lập tức trắng bệch, vội vàng lao ra khỏi nhà.
Tối đến lúc anh ta quay về, cả người ủ rũ như quả cà tím bị sương đánh.
“Mẹ anh nhập viện rồi.” Giọng anh ta khàn đặc. “Huyết áp tăng lên một trăm tám.”
Tôi ngồi trên sofa, hai tay ôm cốc nước, không nói lời nào.
“Em không tới bệnh viện thăm bà sao?”
“Nếu tôi tới.” Tôi nhàn nhạt đáp. “Huyết áp của bà chắc trực tiếp bùng luôn mất.”
Thành Vũ nhìn chằm chằm tôi rất lâu.
Trong ánh mắt ấy có một thứ xa lạ khiến tôi lạnh từ tận xương.
“Ngô Cẩm Sắt.” Anh ta cất giọng trầm thấp. “Có phải em rất mong mẹ anh xảy ra chuyện không?”
“Thành Vũ, anh nói kiểu đâm vào tim người khác như vậy… lương tâm anh không đau sao?”
“Lương tâm anh đau?”
Âm lượng của anh ta đột ngột cao lên.
“Mẹ anh nằm trên giường bệnh rồi, em đến mặt cũng không chịu lộ diện, giờ còn nói chuyện lương tâm với anh?”
“Mẹ anh nhập viện là vì mất kiểm soát cảm xúc.”
“Mất kiểm soát cảm xúc là vì bà nhắm vào nhà của tôi nhưng tôi không cho.”
“Thành Vũ, anh tự nói xem.”
“Trong chuỗi nhân quả này…”
“Rốt cuộc là tôi độc ác, hay mẹ anh lòng tham không đáy?”
Thành Vũ bị chuỗi câu hỏi của tôi chặn họng.
Anh ta đứng đó, môi run lên mấy lần, cuối cùng vẫn không nói ra được chữ nào, chỉ xoay người đóng sầm cửa thư phòng.
Đêm hôm ấy, chúng tôi ngủ riêng.
Đó là lần đầu tiên trong hai năm kết hôn.
Sáng hôm sau, cuối cùng tôi vẫn tới bệnh viện.
Không phải vì yêu cầu của Thành Vũ.
Mà vì tôi cảm thấy, làm người vẫn nên chừa lại một đường lui.
Mẹ chồng nhập viện mà tôi không tới lộ mặt, xét tình xét lý đều không ổn.
Tôi xách một giỏ trái cây nhập khẩu, thêm một thùng sữa cao cấp, đi tới Bệnh viện Nhân dân số Một thành phố.
Mẹ chồng nằm ở khu phòng bệnh đặc biệt của khoa tim mạch.
Vừa đẩy cửa bước vào, mùi thuốc sát trùng nồng nặc đã ập thẳng vào mặt.
Mẹ chồng nửa nằm nửa dựa trên giường bệnh, sắc mặt vàng như sáp, môi trắng bệch, cổ tay còn nối dây máy theo dõi.
Thành Uyển Thanh ngồi cạnh giường, đang cúi đầu gọt táo cho bà.
Thấy tôi bước vào, động tác trên tay cô ta khựng lại một chút, sau đó lập tức cúi đầu xuống, giả vờ như không nhìn thấy tôi, tiếp tục gọt táo.
Tôi đặt đồ lên tủ đầu giường.
“Mẹ đỡ hơn chưa?”
Mẹ chồng liếc tôi một cái.
Trong ánh mắt ấy pha trộn thứ cảm xúc rất khó gọi tên.
Không phải tức giận.
Cũng chẳng phải cảm kích.
Mà là một kiểu dò xét và tính toán khiến người ta cực kỳ khó chịu.
“Chưa chết được.” Bà hừ lạnh một tiếng. “Làm cô thất vọng rồi.”
“Mẹ, mẹ đừng nói vậy.”
“Tôi nói vậy thì sao?”
Giọng mẹ chồng đột nhiên sắc nhọn hẳn lên.
“Tôi bị cô chọc tức tới mức nhập viện, giờ cô còn bảo tôi đừng nói vậy?”
Tôi hít sâu một hơi, ép ngọn lửa trong lòng xuống.
“Mẹ, chuyện mẹ nhập viện, con rất tiếc.”
“Nhưng có vài chuyện con phải nói rõ với mẹ.”
“Nguyên nhân trực tiếp khiến mẹ nhập viện là huyết áp tăng cao.”
“Nguyên nhân khiến huyết áp tăng cao là mẹ kích động cảm xúc.”
“Nguyên nhân khiến mẹ kích động cảm xúc…”
“Là vì mẹ muốn động vào nhà của con, còn con từ chối.”
Tôi nhìn thẳng vào bà.
“Vòng logic này… mẹ nghe hiểu chứ?”
Mẹ chồng trừng lớn mắt nhìn tôi, giống như lần đầu tiên quen biết con người tôi.
Sợi vỏ táo trong tay Thành Uyển Thanh đứt phựt một cái, rơi xuống đất.
Cuối cùng Thành Uyển Thanh cũng lên tiếng, giọng nhỏ như muỗi kêu.
“Mẹ em đã như vậy rồi… chị không thể bớt nói vài câu được sao?”
“Uyển Thanh, chị không cãi nhau với mẹ em.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Chị chỉ đang nói đạo lý với bà.”
“Có vài lời hôm nay không nói rõ…”
“Ngày mai sẽ còn thêm một màn khác nữa.”
“Thêm một màn khác?”
Mẹ chồng gần như gào lên.
“Cô còn mong có thêm chuyện nữa à?”
“Có phải cô muốn chọc tôi tức ch/e/t mới vừa lòng không?”
Tôi đứng cuối giường bệnh, lạnh lùng nhìn bà.
Mặt bà đỏ bừng như gan heo.
Con số trên máy theo dõi bỗng nhảy mạnh một cái, phát ra tiếng báo động dồn dập.
Y tá đẩy cửa bước vào, trừng mắt nhìn tôi một cái rồi quay sang nhìn mẹ chồng.
“Bệnh nhân cần tuyệt đối tĩnh dưỡng.”
“Người nhà xin hãy kiểm soát cảm xúc, đừng kích thích bệnh nhân.”
Tôi gật đầu.
Sau đó xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Đứng ngoài hành lang, tôi tựa lưng vào bức tường lạnh ngắt, nhắm mắt lại.
Ngoài hành lang người qua người lại.
Người đẩy xe lăn, người dìu bệnh nhân, trên mặt ai cũng đầy vẻ mệt mỏi và sốt ruột.
Tôi lấy điện thoại ra, gửi cho Thành Vũ một tin nhắn WeChat:
“Mẹ anh không sao, tôi tới thăm rồi.”
Anh ta trả lời gần như ngay lập tức:
“Em nói gì với bà rồi?”
“Tôi nói sự thật.”
“Em không thể đừng chọc tức bà nữa được sao?”
“Tôi nói thật thì thành chọc tức bà?”
Bên kia hiện lên dòng chữ:
“Đối phương đang nhập…”
Nhưng cuối cùng không có tin nhắn nào gửi tới.
Tôi đứng ngoài hành lang thêm một lúc, đang định rời đi thì cửa phòng bệnh mở ra.
Thành Uyển Thanh đuổi theo ra ngoài, gọi tôi lại.
Chương 5 : https://chillmoingay.com/me-chong-chia-het-cua-hoi-mon-cua-toi/chuong-5