Đầu ngón tay ta buông lỏng, cổ khí “cạch” một tiếng rơi vỡ xuống đất.
Trên đời này, thứ duy nhất đám cổ trùng không ăn… chính là ta và tỷ tỷ.
Đây thật sự chỉ là trùng hợp sao?
Thấy ta thất thần, U Ảnh Hạt bỗng lao lên vai ta, rít lên chói tai bên tai.
Từ trong bóng tối, một lão bộc áo xám lướt ra. Đó chính là ảnh thị mà Nam Cương quốc chủ Ân Cửu Minh sắp xếp cho ta.
“Cổ nương tử, lão nô chưa từng thấy thi thể nào thê thảm đến vậy…”
Nghe vậy, tim ta bỗng nhói lên.
Dưỡng cổ nhiều năm, chính ta cũng chưa từng thấy thi thể nào thê thảm như thế.
Kẻ ra tay rốt cuộc hận nàng đến mức nào…
Không chỉ tra tấn đến tận cùng, còn dùng đủ mọi cách nhục mạ nàng.
Ta nhìn thi thể nữ kia, chỉ khẽ thở dài.
Đời này rộng lớn, người có cốt tướng giống nhau vốn không hiếm.
Có lẽ bộ hài cốt này chỉ hơi giống tỷ tỷ mà thôi.
Đế hậu đương triều không có con. Sau khi tìm lại tỷ tỷ, họ yêu thương nàng đến cực điểm.
Trong đại điển sắc phong ba tháng trước, tỷ tỷ còn được phong làm Quy Cảnh công chúa.
Nàng là huyết mạch chân long, được muôn vàn yêu thương nâng niu, sao có thể gặp phải sự giày vò phi nhân tính như thế?
Ta lắc đầu, ra hiệu cho lão nô bên cạnh cùng ta thu liệm nàng.
Nữ tử này âm khí quấn xương, vốn là vật chứa dưỡng cổ cực tốt.
Nhưng rốt cuộc ta vẫn không đành lòng. Ta định trước tiên nhập liệm nàng, dùng Tĩnh Miên Cổ hóa giải oán khí khắp thân nàng, rồi mới tính đến chuyện luyện cổ.
Nhưng khi tay ta chạm vào cánh tay phải lộ ra xương trắng âm u của nàng, ta chợt sững lại.
Xương cánh tay ấy… từng gãy.
Chỗ nứt chưa từng liền lại hoàn toàn, nơi miệng gãy đã mọc ra những gai xương nhỏ, sắc nhọn.
Những gai xương này… giống hệt của tỷ tỷ.
Năm mười hai tuổi, tỷ tỷ luyện cổ bị rắn độc trong hang cắn trúng. Nọc rắn ngấm sâu vào xương.
Nếu không loại bỏ nọc độc, cuối cùng nàng sẽ độc phát mà chết.
Ta cắn răng khoét sạch thịt thối, đập vỡ đoạn xương tay ấy, rồi từ trong đó gắp ra mảnh xương có vết độc rắn.
Nhưng độc cốt tuy đã loại bỏ, phần xương thiếu hụt ấy vĩnh viễn không thể lấp lại.
Ta ngẩn ngơ nhìn đoạn xương tay khuyết thiếu kia, cả người như rơi vào hầm băng.
Cốt tướng giống nhau thì còn có thể miễn cưỡng nói là trùng hợp. Nhưng trên đời này sao có thể có vết xương nứt và gai xương giống hệt nhau?
“Sao lại như vậy?”
Một tiếng nghẹn ngào bật ra từ cổ họng, giọng ta run đến không thành hình.
“Sao lại như vậy chứ!”
Ta không ngừng vuốt ve chỗ nhô lên trên cánh tay phải của thi thể.
Vị trí, kích thước, hình dạng đều giống hệt trong ký ức.
Ta nhìn về hốc mắt trống rỗng của nữ thi. Một hàng huyết lệ đang chảy xuống từ khóe mắt nàng…
Tỷ tỷ ruột của ta rõ ràng đã được cha mẹ ruột nhận về, đang làm công chúa được muôn vàn sủng ái trong cung.
Sao có thể biến thành bộ hài cốt thảm khốc thế này?
Đầu ngón tay ta run rẩy. Ta đưa tay vén mái tóc đen rối loạn trên mặt nữ thi, chỉ muốn nhìn rõ hơn một chút.
Ta và tỷ tỷ Tri Dư từ nhỏ nương tựa vào nhau, lớn lên ở Nam Cương Cổ Tông.
Tỷ tỷ tính tình thuần thiện, chưa bao giờ dùng cổ thuật hại người. Trái lại, nàng dùng cổ hành y, mượn trùng làm thuốc, cứu vô số mạng người.
Còn ta trời sinh tính lạnh, quanh năm làm bạn với độc trùng, đi cùng xác quỷ, có thể hiệu lệnh muôn trùng trong thiên hạ.
Tỷ tỷ đứng giữa ánh sáng, được người đời kính trọng. Ta ẩn trong bóng tối, trong lòng chỉ có một mình tỷ tỷ.
Năm mười sáu tuổi, biên quan chiến sự liên miên, oán khí ngút trời. Đó là thời cơ tốt để bắt Oán Điệp luyện cổ.
Tỷ tỷ không yên tâm để ta một mình đến nơi hung hiểm ấy, nên đi cùng ta suốt dọc đường.
Trên đường, nàng thấy một tướng lĩnh trọng thương hấp hối, hơi thở gần tắt, mềm lòng ra tay cứu hắn.
Người kia trong lúc nửa mê nửa tỉnh ngẩng mắt lên, vô tình nhìn thấy dấu bớt hoa song sinh sau tai ta và tỷ tỷ.
Sau khi về kinh phục mệnh, hắn tình cờ nhắc đến chuyện gặp được ở biên quan.
Chuyện này truyền vào cung. Chỉ vài ngày sau, một đạo thánh chỉ được thúc ngựa đưa thẳng đến Nam Cương, muốn đón hai tỷ muội chúng ta hồi kinh.
Tìm lại cha mẹ ruột vốn là chấp niệm tỷ tỷ chôn giấu nhiều năm.
Vì thế thánh chỉ vừa đến, nàng lập tức đồng ý hồi cung.
Nhưng ta từ nhỏ lớn lên trong bóng tối, không tin vài câu nói suông.
Trước khi lên đường, ta dùng tinh huyết của tỷ tỷ và của ta luyện một con Nghiệm Thân Cổ, có thể nhận ra huyết thân cùng nguồn.
Trên đại điện, hoàng hậu vừa nhìn thấy chúng ta đã đỏ mắt, bước lên nắm chặt tay chúng ta.