TRUYỆN ĐỌC

SƯU TẦM TRUYỆN HAY

Quay lại Truyện đọc

Đoạn Tận Duyên Xưa

Đăng bởi PVYSTORE 2026-06-14 10:00:55 Trang 6/6 👁 292 lượt xem
Đoạn Tận Duyên Xưa

Chương 6

Trong lòng còn nghi hoặc.

Ta rất giống vị Nhị tiểu thư nhà họ Ngu mà tổ mẫu miêu tả.

Nhưng tiểu thư khuê các nhà ai lại vén váy lên, trèo cây vượt tường.

Cái gì cũng thành thạo chứ.

Vậy nên bám theo sau lưng ta, để xác nhận thân phận mới làm chậm trễ thời gian.

Trông hắn có vẻ lưu manh, không giống người đàng hoàng.

Thực ra lại rất đáng tin cậy.

Đưa ta một đường thông suốt rời khỏi địa giới kinh thành.

Lại đi đường nhỏ, qua Vũ Châu, Lâm Châu.

Đường lớn ngõ nhỏ của các châu huyện đi qua, hắn đều thuộc nằm lòng.

Dọc đường có nhà nào bán đồ ăn ngon, hắn cũng rành rẽ.

Thỉnh thoảng tiện đường.

Hắn còn đưa ta trèo đèo lội suối, đi tìm bạn cũ của hắn để ăn chực.

Hắn nói hắn là tiêu sư.

Nhưng mấy gã bạn hồ bằng cẩu hữu của hắn nhìn kiểu gì cũng ra dáng thổ phỉ.

Ta không dám hỏi, cũng không dám nói.

Chỉ dám lúc người ta bưng đĩa thịt nướng tới hỏi ta:

“Muội muội, thịt cừu chừng này đủ chưa?”

Ngẩng đầu lên đáp lại một câu:

“Cho thêm ít đùi cừu nữa đi.”

Đến huyện Thanh Xuyên.

Cuối cùng chúng ta cũng dò la được tin tức.

Chuyện biệt viện Thái tử ở kinh thành bị thổ phỉ tấn công, đã ngã ngũ.

Nghe nói hộ vệ chết hết một nửa.

Biệt viện cháy rụi không còn hình thù.

Vàng bạc cũng bị cướp đi không ít.

“Vậy, vị Thái tử phi tương lai thì sao?”

Ta nín thở hỏi.

“Thì chẳng phải người ta hay nói là phúc lớn mạng lớn đó sao?”

“Vị đại tiểu thư nhà họ Ngu đó trốn mãi trong mật thất, tuy bị sặc khói một chút, nhưng không có gì đáng ngại.”

“Nghe đồn sau khi Thái tử biết chuyện, đã phi ngựa trắng đêm, lúc nhìn thấy Ngu tiểu thư thậm chí còn đỏ cả hốc mắt.”

“Đúng là người hữu tình cuối cùng cũng nên duyên mà…”

Ta dùng thìa khuấy khuấy bát canh trước mặt.

Trưởng tỷ đã đưa ra lựa chọn của mình.

Huyền Triệt đã tốn bao nhiêu tâm tư, bày ra ván cờ lớn như vậy để giúp tỷ ấy thoát thân.

Nhưng cuối cùng, tỷ ấy vẫn gả cho Thái tử.

Chuyện này thì ta chẳng thể nào xúi giục được rồi.

“À, đúng rồi.”

“Đại sự mới nhất ở kinh thành, Huyền Triệt Thiền sư đã hoàn tục rồi! Hiện tại đã khôi phục thân phận Thất hoàng tử, phong hiệu Kỳ vương.”

Chu Hành ném mấy đồng tiền đồng lên bàn.

Kéo tay ta bước ra cửa.

“Được rồi, ai mà rảnh rỗi đi nghe mấy chuyện nhảm nhí hòa thượng hoàn tục làm gì?”

Chu Hành không đưa ta về Ninh Châu.

Bởi vì chiến tranh nổ ra.

Để lánh nạn, hắn đành phải đưa ta vòng qua Ích Châu trước, rồi đến Gia Châu tính toán tiếp.

Lúc tá túc trong miếu hoang.

Hắn nhìn chằm chằm mặt ta.

Cau mày thật chặt.

“Bây giờ ngẫm lại, phi vụ làm ăn này của ta tính kiểu gì cũng lỗ vốn rồi.”

Ta mới không thèm mắc mưu hắn.

“Ta tự mang theo tiền mà, là huynh bảo không được tiêu đó chứ.”

Số vàng thỏi mang ra từ biệt viện Thái tử, đã được nấu chảy đúc thành từng thỏi vàng nhỏ xíu rồi.

Cứ tiêu từng chút một, cuộc sống của chúng ta sẽ thoải mái hơn nhiều.

Hắn tức đến phì cười.

“Cô nãi nãi của tôi ơi, chúng ta đang đi chạy nạn đấy.”

“Nàng lôi ra một túi vàng, là chê mạng mình quá dài sao?”

Nghe đồn, Thất hoàng tử Kỳ vương – vị Phật tử hoàn tục ở kinh thành, và Thái tử vì tranh đoạt ngôi vị trữ quân.

Đánh nhau đến long trời lở đất.

Khắp nơi chiến hỏa liên miên.

Vốn dĩ Kỳ vương đang chiếm thượng phong.

Nhưng không hiểu sao, chuyện hắn định mưu phản lại bị tiết lộ từ trước.

Hoàng đế mang theo thân binh đích thân ra tay trấn áp.

Chỉ sau một đêm, Huyền Triệt cùng vây cánh của hắn, đều trở thành dư đảng của nghịch vương.

Thế nhưng Thái tử cũng chẳng có kết cục tốt đẹp.

Bị thủ hạ của Kỳ vương cắn trả, lôi ra vô số vụ án cũ thâm độc đẫm máu.

Khiến lão Hoàng đế tức giận ngất lịm đi mấy lần.

Cuối cùng, ngược lại Trường Tín Vương – người trước nay luôn trầm mặc, không lộ diện.

Lại dần chiếm được lòng dân và đại nghĩa.

Gia Châu quá xa.

Chẳng quản tới những con người và sự việc ở kinh thành.

Ta và Chu Hành ở đây thấm thoắt đã hai năm rưỡi.

Sau khi Trường Tín Vương đăng cơ, thiên hạ dần dần bình định.

Chúng ta liền dự tính trở về Ninh Châu thăm tổ mẫu.

Chu Hành vốn không vui vẻ gì.

“Tổ tông ơi, nàng đang mang thai, hay là cứ ở đây sinh con xong rồi hẵng về.”

Vậy phải đợi nửa năm nữa lận.

Ta không đồng ý.

Thân thể ta trước nay luôn khỏe mạnh.

Trải qua biết bao sương gió dọc đường cùng Chu Hành đi nam về bắc lâu như vậy, ngay cả cảm mạo cũng chưa từng mắc phải.

Hơn nữa trong những bức thư gần đây của tổ mẫu.

Luôn tỏ rõ sự nhớ nhung ta, bức thư nào cũng giục hỏi ngày về.

Lúc loạn lạc, ta không ở bên cạnh bà.

Dù thỉnh thoảng vẫn có thư nhà gửi về báo bình an.

Nhưng ta thực sự lo lắng cho sức khỏe của bà.

Chu Hành không cản nổi ta.

Đành phải thuê một cỗ xe bò.

May mà thiên hạ đã thái bình, đường sá cũng dễ đi hơn.

Chưa đầy hai tháng, chúng ta đã về đến Ninh Châu.

Tháng sáu trời nắng ráo.

Ta quay về ngôi nhà cũ từng sống thuở nhỏ.

Dưới giàn nho xanh mát rượi.

Ta nhìn thấy tổ mẫu với mái tóc đã điểm hoa râm.

Và bên cạnh tổ mẫu.

Là Huyền Triệt đang ngồi cùng bà dùng trà bánh.

Tổ mẫu ôm lấy ta mừng mừng tủi tủi.

“Lúc đi vẫn còn là một cô nương nhỏ bé, khi về đã sắp làm mẹ rồi.”

Lại quay sang mắng Chu Hành.

“Ta bảo ngươi hộ tống A Ý về, ngươi hộ tống cái kiểu gì vậy hả?”

Bà lại nhỏ giọng hỏi ta.

“Tổ mẫu đích thân làm món cá kho hồng thiêu cho con.”

“Con có ăn thịt vịt không?”

“Khẩu vị của phu quân con thế nào? Có biết ăn cay không?”

Ngồi hàn huyên một lúc.

Bà cụ vui vẻ ra mặt, đi lo liệu chuẩn bị yến tiệc gia đình.

Gió lùa qua giàn nho.

Ánh mắt Huyền Triệt dừng lại trên cái bụng đã nhô cao của ta.

Hắn vẫn ngồi ngay ngắn, bất động.

Chỉ là chuỗi Phật châu trong tay bị hắn siết chặt.

Hắn đã hoàn tục, tóc cũng đã mọc dài ra.

Dáng vẻ dường như giống hệt người mà ta từng quen thuộc ở kiếp trước.

Có điều khí chất càng trở nên thâm trầm, u uất.

Tổ mẫu giới thiệu hắn là biểu huynh họ hàng xa của ta.

Ta huých huých Chu Hành.

“Huynh cũng qua bên tổ mẫu giúp một tay đi.”

Hắn đứng im không nhúc nhích, căng thẳng hỏi ta.

“Ta quay lại thì nương tử vẫn là của ta chứ?”

Dù không quen biết Huyền Triệt.

Nhưng hắn đã nhạy bén nhận ra luồng sóng ngầm giữa hai chúng ta.

Ta hôn một cái lên khóe môi hắn.

“Đương nhiên rồi.”

Chu Hành lúc này mới mãn nguyện rời đi.

Chỉ còn lại ta và Huyền Triệt.

Người ta yêu, và người yêu ta đều đang ở bên cạnh.

Ta gặp lại hắn, đã không còn gì phải sợ hãi nữa.

“Tổ mẫu ta đã lớn tuổi, phu quân ta là người vô tội.”

“Phật tử nếu có chỉ giáo gì, xin cứ nhắm thẳng vào ta.”

Ngón tay Huyền Triệt siết chặt.

Chậm rãi đáp lời ta.

“A Ý, ta không có chỉ giáo gì, chỉ muốn gặp nàng một lần nữa mà thôi.”

Gặp lại ta?

Giữa ta và hắn, còn chuyện gì để nói nữa sao?

Giàn lá xanh mướt lay động trong gió.

“Trong phủ đệ trước kia của chúng ta, cũng có một giàn nho như thế này.”

“Do chính tay nàng trồng.”

Hắn đang nói về chuyện của kiếp trước.

Về sau, ta bị hắn giam lỏng trong Phật đường.

Giàn nho không ai chăm sóc.

Chẳng biết là đã khô héo, hay bị người ta nhổ đi mất rồi.

Huyền Triệt kể cho ta biết, cựu Thái tử đã bị lưu đày.

Hiện tại đã lên đường đến Cung Châu.

Cuối cùng ta vẫn không kiềm chế được, lên tiếng hỏi.

“Vậy còn tỷ tỷ ta?”

Huyền Triệt vẻ mặt bình thản.

“Đi cùng cựu Thái tử.”

Tại sao chứ?

Tỷ ấy chẳng phải là ánh trăng trên đài quỳnh hay sao?

Đời này cuối cùng cũng có cơ hội vươn tay bẻ lấy cành ngọc, tại sao lại rơi vào kết cục như vậy?

Huyền Triệt chậm rãi lần chuỗi Phật châu.

“Ta tự phụ có thể nhìn thấu mọi mưu toán trên thế gian, nhưng mãi mãi không nhìn thấu được chữ tình.”

“Nàng ấy rõ ràng có tình ý với ta.”

“Ta tưởng nàng ấy bị thân phận trói buộc, nên mới hoàn tục, tranh giành ngôi vị trữ quân, muốn để nàng ấy có thể đường đường chính chính ở bên ta.”

“Nhưng nàng ấy vẫn gả cho Thái tử.”

“Thậm chí, còn đem chuyện ta hưng binh báo trước cho phụ hoàng, khiến ta binh bại như núi đổ, phải chạy trốn như chuột lắt.”

Kể lại chuyện cũ như vậy, sắc mặt hắn cũng chẳng có chút gợn sóng nào.

“Sau khi Thái tử bị lưu đày, ta đã từng hỏi nàng ấy, có muốn đi cùng ta không.”

“Nàng ấy từ chối.”

“Rõ ràng người kia đối xử với nàng ấy rất tệ, nàng ấy ở bên hắn cũng không hề vui vẻ, nhưng nàng ấy vẫn chọn hắn.”

“A Ý, tại sao?”

Ta biết, ta hiểu.

Cả một đời của trưởng tỷ, đều bị ánh nhìn của thế tục giam hãm.

Không đủ dũng khí để bước sai dù chỉ một bước.

Tỷ ấy đem lòng yêu Phật tử, nhưng không dám gánh vác cái danh yêu nữ.

Sau khi gả cho Thái tử, lại bị mắc kẹt trong cái vỏ bọc Thái tử phi hiền thục, không thể tự giải thoát.

Hiện tại Thái tử bị lưu đày.

Nếu tỷ ấy quay lưng đi theo Phật tử, vậy thì thanh danh nửa đời người của tỷ ấy coi như hủy hoại hoàn toàn.

Điều đó còn khiến tỷ ấy đau khổ hơn cả cái chết.

Mỗi người đối diện với vận mệnh đều có sự lựa chọn của riêng mình.

Nhưng ta vẫn luôn mong tỷ ấy được bình an.

Khi ta vì tin tức của trưởng tỷ mà phiền muộn, lảo đảo đứng không vững.

Huyền Triệt đã đỡ lấy ta.

Hương đàn hương thanh đạm trên người hắn men theo gió thoảng qua.

Giống như lần đầu tiên nhìn thấy ta, hắn đăm đăm nhìn ta.

“A Ý, đến ngày hôm nay, ta mới phát hiện ra ta đã sai lầm đến mức nào.”

“Ban đầu ta quả thực đã rung động vì tỷ tỷ nàng, nhưng nàng ấy không phải là người ta yêu.”

“Ta vẫn luôn nhớ những ngày tháng ở bên nàng kiếp trước.”

“Có lẽ ta đã sớm động lòng, nhưng luôn không chịu thừa nhận.”

“Đã vì trăng gió mà phản bội Phật tổ, lại còn thay lòng đổi dạ yêu người khác.”

“Đã phụ Phật tổ, lại làm kẻ tiểu nhân đê tiện, làm sao ta có thể thừa nhận?”

“Sống lại một đời, ta đã nhận rõ trái tim mình rồi.”

“A Ý, nếu ta hỏi lại một lần nữa, nàng có bằng lòng…”

Ta lùi lại một bước.

“Thiền sư tự trọng, ta đã có phu quân.”

Bàn tay đang giơ ra của hắn khựng lại giữa không trung.

Nhắm nghiền mắt.

Sắc mặt lại trở về vẻ bình thản.

“Nếu không phải ta đang ở trong tình cảnh này, nhất định sẽ không dễ dàng buông tay nàng đâu.”

Ánh mắt sâu thẳm của hắn khiến người ta kinh hãi.

Nhưng vẫn cười nhạt nhòa.

“Ngu Ý, có lẽ chúng ta sẽ còn gặp lại.”

“Cứ xem ý trời.”

Hắn nhìn ta thật sâu một cái.

Xoay người biến mất vào khoảng trời xanh ngắt.

Vài ngày sau.

Quả nhiên có tin tức từ kinh thành truyền tới.

Ngu gia bị Thái tử liên lụy.

Kẻ bị lưu đày, người bị chém đầu.

Chỉ có tổ mẫu đã tuổi cao sức yếu, được tân đế nhân từ miễn cho tội chết.

Chu Hành hỏi ta, có cần tìm người gửi thư qua đó không?

Ta suy nghĩ rất lâu.

Thôi bỏ đi, chẳng có gì để nói cả.

Nhờ người gửi thêm chút ngân lượng, cũng coi như làm tròn nốt món nợ làm con này.

Rất lâu sau đó.

Truyền đến tin tức nghịch vương nhảy xuống biển Đạm Châu tự vẫn.

Vài ngày tiếp theo.

Ta nhận được thư của trưởng tỷ.

Tỷ ấy bị đày đến vùng chướng khí mù mịt, thân thể không thể thích nghi được.

Tỷ ấy viết trong thư:

Phụ thân chết ở kinh thành, mẫu thân vài ngày trước cũng đã bệnh qua đời.

Cựu Thái tử tính tình ngang ngược cay nghiệt, đã có dấu hiệu điên loạn.

Tỷ ấy không biết mình còn trụ được bao lâu nữa.

Có lẽ sẽ không còn ngày gặp lại ta nữa rồi.

Đêm qua nằm mộng.

Tỷ ấy đột nhiên nhớ lại chuyện xưa.

Từng có một người, vì tỷ ấy mà hoàn tục.

Vì tỷ ấy mà tranh đoạt ngôi vị trữ quân, vì tỷ ấy mà rơi xuống vực sâu vạn trượng.

Nhưng tỷ ấy đã quay lưng phản bội hắn.

Trên lá thư loang lổ vết nước mắt và nỗi thống khổ tột cùng.

Trưởng tỷ hỏi ta:

“A Ý, nếu lúc trước ta chọn một người khác, kết cục có phải sẽ hoàn toàn khác biệt không?”

Đứa con gái trong nôi vung vẩy đôi tay nhỏ xíu, bỗng nhiên lần đầu tiên cất tiếng gọi ta.

Ta bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.

Ta bế con lên, hôn lấy hôn để.

Ngoài cửa sổ, trăng sáng treo cao.

Những con người và sự việc của kiếp trước đều đã tan biến thành tro bụi.

Ánh trăng chiếu rọi ta, cũng không chỉ chiếu rọi mình ta.

Đường phía trước còn vạn dặm, ta sẽ hiên ngang mà bước tiếp.

← Trang trước
× Zalo QR Alexz