Trên mặt ta toàn là nốt đỏ, có chỗ còn bong da, nhìn quả thật hơi đáng sợ.
Phu nhân thế tử sững người.
Diệp Hàn Thanh đột ngột đứng bật dậy, ghế phát ra tiếng chói tai.
Mặt hắn đỏ bừng.
“Ta tuyệt đối sẽ không cưới thứ xấu xí này.”
“Dù có đánh chết ta, ta cũng không cưới!”
Nói xong, hắn phất tay áo, nghênh ngang bỏ đi.
Lão Hầu gia tức đến vỗ bàn.
“Người đâu! Bắt tên nghiệt chướng đó về cho ta—”
Lời còn chưa dứt, lão phu nhân khẽ ho một tiếng.
Giọng lão Hầu gia nghẹn lại trong cổ họng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Ta buông tay đứng giữa sảnh, khăn che mặt đã đeo lại.
Lão Hầu gia bình tĩnh lại, áy náy nhìn ta.
“Nha đầu Nhược Vũ, con yên tâm.”
“Hôn sự đã hứa rồi, ta nhất định sẽ bắt nó cưới con.”
Dù lão phu nhân không thích ta, bà vẫn sắp xếp cho ta một chỗ ở thích hợp.
Hạ nhân trong lòng không chào đón ta, nhưng ngoài mặt cũng không dám làm khó.
Ta ở trong phủ ba ngày, Diệp Hàn Thanh ba ngày không về nhà.
Xảo Nguyệt từ bên ngoài dò la tin tức trở về, tức đến mặt trắng bệch.
“Tiểu thư, vị Diệp nhị công tử kia ở trong lầu xanh với hoa khôi suốt ba ngày!”
Nàng căm giận nói:
“Đợi mặt người khỏi dị ứng rồi, hắn nhất định sẽ không thèm nhìn hoa khôi kia nữa!”
Ta không nhịn được bật cười.
“Vì sao ta phải cần hắn nhìn trúng?”
Xảo Nguyệt ngẩn ra:
“Không phải tiểu thư muốn gả cho hắn sao?”
Ta lắc đầu, còn chưa kịp giải thích.
Bên ngoài đã truyền báo huynh trưởng của Diệp Hàn Thanh đến.
Diệp Hàn Thành lấy từ trong tay áo ra hai tấm ngân phiếu.
“Tống cô nương, đây là hai ngàn lượng, mong cô nương nhận lấy rồi rời khỏi Hầu phủ.”
“Hàn Thanh sẽ không cưới cô nương. Tổ mẫu xưa nay thương nó nhất, cô nương cũng không muốn công dã tràng chứ?”
Ta nhìn hai tấm ngân phiếu kia, không động.
Diệp Hàn Thành lớn hơn ta bốn tuổi.
Vốn dĩ hôn ước này rơi xuống đầu hắn.
Nhưng hắn từng anh hùng cứu mỹ nhân trong một buổi yến tiệc, cứu cô nương nhà thị lang bị rơi xuống nước, quay đầu liền cưới người ta.
Hôn ước lúc này mới rơi xuống đầu Diệp Hàn Thanh.
Con người hắn quả quyết và tinh khôn hơn đệ đệ hắn rất nhiều.
“Đại công tử, Nhược Vũ nghe theo ý trưởng bối, không dám tự tiện quyết định.”
Hắn lạnh lùng nhìn ta.
“Tống cô nương, đừng quá tham lam. Hầu phủ không phải nơi cô nương muốn vào là vào.”
Nói xong, hắn phất tay áo, sải bước ra khỏi cửa.
Diệp Hàn Thanh bị lão Hầu gia bắt từ lầu xanh về.
Ngày hôm sau, hắn mời một đám bằng hữu vào phủ uống rượu.
Rượu qua ba tuần, cả đám lảo đảo xông vào sân của ta.
“Đeo khăn che mặt, không dám gặp người à?”
Bọn họ cười lớn, chặn đường lui của ta, khiến ta không thể trở về phòng.
Diệp Hàn Thanh dựa vào cửa nguyệt động, tay cầm chén rượu, không hề ngăn cản.
Một kẻ mặc áo màu xanh đá sấn tới, giơ tay định vén khăn che mặt của ta.
Ta nghiêng đầu tránh đi.
Hắn đuổi theo, hơi rượu phả đầy lên mặt ta:
“Tránh cái gì? Để gia xem ngươi trông thế nào.”
“Dù xấu đến mức không dám gặp người, tắt đèn rồi thì cũng như nhau cả thôi.”
Cả sân cười vang.
Diệp Hàn Thanh đứng bên cạnh không nói gì, giống như đang xem kịch.
“Diệp Hàn Thanh!” Ta gọi tên hắn.
Hắn nhấc mí mắt nhìn ta, vẻ lười nhác thờ ơ.
“Hầu phủ các ngươi đãi khách như thế sao?”
Hắn cong môi cười:
“Ngươi là khách à? Chẳng qua chỉ là một thôn nữ vọng tưởng trèo cao mà thôi.”
Tiếng cười của đám người kia càng lớn hơn.
Kẻ mặc áo xanh đá lại giơ tay, ta đã không còn đường lui.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay hắn chạm vào khăn che mặt, một bàn tay từ phía sau vươn tới, giữ chặt cổ tay hắn.
Không biết Tạ Triều Từ đã đến từ lúc nào.
Chàng mặc cẩm y đen, mày mắt lạnh lùng.
Tiếng cười trong sân lập tức im bặt.
Chàng buông cổ tay người kia ra, ánh mắt quét qua từng người có mặt, cuối cùng dừng trên mặt Diệp Hàn Thanh.
“Hàn Thanh, quá đáng rồi.”
Diệp Hàn Thanh nhìn chằm chằm chàng mấy giây, hừ lạnh một tiếng rồi xoay người bỏ đi.
Đám người kia cũng lục tục giải tán theo.
Trong sân yên tĩnh trở lại.
Tạ Triều Từ quay sang ta, giọng mang ý xin lỗi:
“Bị dọa rồi sao?”
Ta lắc đầu, buông lỏng những ngón tay đang siết chặt.
“Đa tạ đại nhân.”
Chàng không nói thêm gì, xoay người định đi.
“Đại nhân xin dừng bước.”
Ta gọi chàng lại, lấy từ trong tay áo ra một túi thơm.
“Hôm trước thấy túi thơm bên hông đại nhân đã hơi cũ, ta liền tự ý thêu một chiếc.”
“Đường kim mũi chỉ thô vụng, mong đại nhân đừng chê.”
Chàng cúi đầu nhìn chiếc túi thơm kia, trầm mặc một lát rồi đưa tay nhận lấy, buộc bên hông.
Ngày hôm sau, lão Hầu gia nghe nói chuyện tối qua, tức đến mức muốn đánh Diệp Hàn Thanh hai mươi trượng.
Hầu phu nhân ngăn lại.
“Nếu không phải ông nhất quyết ép nó cưới con thôn nữ kia, nó có làm ra chuyện hồ đồ như vậy không? Ông dám đánh nó, ta sẽ hòa ly với ông!”
Cuối cùng, Diệp Hàn Thanh chỉ bị phạt quỳ trong từ đường một đêm.
Sau chuyện ấy, hắn càng ghét ta hơn.
Cách một ngày, hắn bỗng đến sân của ta.
Sắc mặt hắn không tốt lắm, giống như bị người ta ép cứng phải đến.
“Tối hôm đó ta uống nhiều.”
Ta không đáp lời.
Hắn khựng lại một chút, rồi nói tiếp:
“Nhưng ta đã có người trong lòng. Một năm trước, ta từng gặp một cô nương, vừa gặp đã yêu, đời này không phải nàng thì không cưới.”
“Nếu ta không thích ngươi mà vẫn cưới ngươi, chỉ làm lỡ cả đời ngươi thôi.”
Ta hỏi hắn:
“Nếu ngươi đã có người trong lòng, vì sao còn lêu lổng với hoa khôi?”
Hắn nhíu mày:
“Ngươi hiểu gì chứ? Nam nhân ở bên ngoài xã giao, ai mà chẳng tìm chút tiêu khiển? Đợi ta tìm được nàng ấy, tự nhiên ta sẽ thu tâm.”
Hắn nói rất hùng hồn.
Ta không muốn nói thêm, chỉ đáp:
“Vậy chúc ngươi được như ý.”
Mắt hắn sáng lên:
“Ngươi bằng lòng hủy hôn rồi?”
“Qua hai ngày nữa ngươi sẽ biết.”
Diệp Hàn Thanh thở phào nhẹ nhõm, đang định đi thì bỗng dừng bước.
Hắn ngẩn ngơ nhìn ta, ánh mắt dừng trên mặt ta như đang nhận ra điều gì.
“Đôi mắt của ngươi…”
Hắn nhíu mày.
“Có phải ta từng gặp ở đâu rồi không?”
Ta lùi nửa bước, rũ mắt xuống.
“Diệp công tử, cô nam quả nữ bị người ta nhìn thấy thì không hay. Nếu ngài còn không đi, Hầu gia sẽ tưởng ngài hồi tâm chuyển ý đấy.”
Sắc mặt hắn biến đổi, lập tức xoay người rời đi, như thể phía sau có ma đuổi.
Tạ Triều Từ đi trên đường đến thư phòng.
Chàng đại khái đoán được Hầu gia muốn nói gì.
Gần đây trong phủ vì mối hôn ước kia mà ồn ào gà bay chó sủa.
Diệp Hàn Thanh càng ngày càng không ra gì, lão phu nhân giận dỗi với Hầu gia, ngay cả phu nhân thế tử cũng lạnh mặt.
Nhưng lão Hầu gia là người trọng tín nghĩa. Cô nương nhà người ta đã vào ở trong phủ, tuyệt đối không có đạo lý hối hôn.
Diệp Hàn Thanh không cưới, tam công tử tuổi lại còn nhỏ.
Đếm tới đếm lui, mối hôn sự này chỉ có thể rơi xuống đầu chàng.