“Thôi nào, đừng giận nữa.”
“Chuyện lần này đến đây là hết. Sau này không ai được nhắc lại.”
“Tô Nhiễm thật lòng đến xin lỗi em. Cái đầu toàn học thuật như cô ấy… đâu ngờ mua bừa món quà mà khiến em tức giận đến vậy.”
Cố Hành Chi lấy từ trong áo ra một chiếc hộp.
“Em xem, đây là quà cô ấy chọn lại để bù lỗi.”
Tôi mở hộp.
Bên trong là một sợi dây chuyền mặt trăng – ngôi sao.
Tôi nhớ lần hội nghị học thuật ba năm trước ở Paris.
Tô Nhiễm từng nói:
“Cuối con đường toán học là thiên văn học.”
Sao và trăng — chính là những yếu tố cô ta yêu thích nhất.
Điện thoại của Cố Hành Chi đột ngột đổ chuông.
Thấy tên Tô Nhiễm trên màn hình, anh ta lập tức tắt máy.
Nhưng điện thoại lại vang lên.
Đến lần thứ ba, đầu bên kia truyền đến giọng đầy phấn khích của Tô Nhiễm:
“Hành Chi! Về công thức hố đen Ramanujan, tôi có một ý tưởng mới! Anh mau qua đây, tôi muốn anh đích thân kiểm chứng giả thuyết của tôi!”
Cố Hành Chi mất kiên nhẫn từ chối:
“Để mai kiểm chứng. Giờ khuya rồi.”
Bên kia bực bội:
“Được, được, được—vậy anh sẽ bỏ lỡ giả thuyết toán học vĩ đại nhất thế kỷ này!”
Cố Hành Chi quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt áy náy:
Tôi mỉm cười, như đã đoán trước:
“Anh đi đi.”
Chuyện Tô Nhiễm thích gọi điện lúc nửa đêm… cũng không phải lần đầu.
Trong bảy năm tôi và Cố Hành Chi kết hôn, cô ta luôn tìm đủ lý do để gọi anh ta đi ra ngoài.
“Tôi có giả thuyết mới rồi!”
“Tìm ra hướng giải khác!”
“Một cách kiểm chứng mới cho giả thuyết Riemann…”
“Phát hiện mô hình toán học vĩ đại nhất thế giới!”
Dù cuối cùng đều thất bại, dù anh ta đến nơi mới phát hiện đó chỉ là lời khoa trương của cô ta…nhưng Cố Hành Chi vẫn không thấy phiền.
Chỉ cần Tô Nhiễm gọi, dù trời mưa tuyết, anh ta cũng luôn xuất hiện trong tích tắc.
Anh ta nói:
“Tiểu Ân, em đừng bận tâm. Dân học thuật bọn anh là như vậy.”
“Hễ có ý tưởng thì không thực nghiệm được sẽ mất ngủ.”
“Đôi khi phải chọn giữa gia đình và nghiên cứu.”
“Đây là cống hiến cho khoa học, cũng là cống hiến cho đất nước.”
Anh ta luôn nâng quan điểm lên mức đạo đức và giá trị, ép tôi phải nhường.
Như thể chỉ cần tôi không đồng ý, tôi sẽ bị gán mác “ích kỷ”, “thiển cận”, “đạo đức giả”.
Nhưng nhiều năm như vậy…
Tôi thật sự mệt rồi.
Cố Hành Chi lại ở nhà Tô Nhiễm suốt một đêm.
Sáng hôm sau, anh ta chạy khắp nửa London cuối cùng cũng mua được cho tôi bữa sáng kiểu Trung Quốc mà tôi thích.
“Ân Ân, sữa đậu nành với quẩy em thích nhất đây. Em không biết đâu, mua được bữa sáng đơn giản này ở London khó như thế nào…”