TRUYỆN ĐỌC

SƯU TẦM TRUYỆN HAY

Quay lại Truyện đọc

Kết Thúc Một Giấc Mộng

Đăng bởi PVYSTORE 2026-06-28 10:01:20 Trang 7/15 👁 448 lượt xem
Kết Thúc Một Giấc Mộng

Chương 7

“Ăn chỗ khác không được sao? Cứ nhất định phải đến nhà hàng này? Em biết rõ đây là nơi Ân Ân thích nhất mà.”

Tô Nhiễm xoa bụng, giọng điệu nũng nịu:

“Không phải em muốn ăn… là em bé trong bụng em muốn ăn.”

Mặt Cố Hành Chi tái đi.

“Em nói linh tinh gì vậy? Cẩn thận để người ta nghe thấy.”

Tô Nhiễm bĩu môi:

“Có gì đâu mà không dám nói. Ở đây có ai quen biết em đâu? Với lại… sớm muộn gì cô ấy cũng phải biết.”

Trong nhà hàng máy sưởi bật rất mạnh, nhưng tôi vẫn cảm thấy lạnh thấu xương.

Thì ra Cố Hành Chi và Tô Nhiễm…đã lên giường với nhau từ lâu rồi.

Bao nhiêu đêm anh ta không về nhà, chẳng lẽ…đều là ngủ bên cô ta?

Cố Hành Chi không nói gì, dịu dàng cắt thịt bò cho cô ta.

“Chờ thêm chút nữa. Anh vẫn chưa nghĩ xong phải nói với Như Ân thế nào… chuyện này đúng là lỗi của chúng ta.”

Tô Nhiễm chu môi:

“Em sai chỗ nào? Vốn dĩ người anh nên cưới… là em.”

Cô ta cắn một miếng steak, rồi nhanh chóng nhè ra.

“Ghê quá. Em bé của chúng ta nói món này không ngon. Anh Hành Chi, mình đổi chỗ khác đi?”

Cố Hành Chi không hề tức giận.

Ngược lại, còn cưng chiều vuốt bụng cô ta:

“Được được được, em bé nói sao thì nghe vậy. Mình đổi nhà hàng.”

Tôi không thể chịu nổi nữa.

Gần như chạy trốn khỏi nơi đó.

Ba năm trước.

Khi ấy tôi cũng đang mang thai.

Khẩu vị thay đổi liên tục, tôi đặc biệt thèm món cá chua cay ở phía nam thành phố.

Tôi nũng nịu bao lần, mong anh ta đưa đi ăn.

Nhưng anh ta lúc nào cũng viện đủ lý do để từ chối.

Hồi đó tôi còn nghĩ – anh ta bận nghiên cứu, không có thời gian, không có tâm trạng cũng bình thường.

Bây giờ nhìn lại…

Thì ra thời gian và sự dịu dàng của anh ta — không phải dành cho tôi.

Buổi tối, khi tôi đang soạn thảo đơn ly hôn, tôi nhận được điện thoại của mẹ.

“Như Ân à, mẹ xem dự báo thời tiết rồi, London đang có bão tuyết. Con nhớ chăm sóc Hành Chi, nó sợ lạnh.”

“Có chuyện gì thì con nhường nhịn nó. Đàn ông người ta lăn lộn làm nghiên cứu cực lắm.”

“Bao nhiêu năm rồi con cũng không sinh được đứa con nào cho nó, là con có lỗi với người ta.”

“Con phải biết cố gắng nghe chưa, đừng để giáo sư Cố chê con.”

Những lời mẹ tôi nói như một cơn mưa dội xuống đầu tôi, không cách nào né tránh.

Giữa từng câu chữ mẹ nói, đều là muốn tôi chịu đựng và nhường nhịn Cố Hành Chi.

Những lời muốn nói nghẹn trong ngực, cuối cùng tôi chỉ đáp lại một câu:

“Con biết rồi.”

Tôi lặng lẽ cúp máy.

Nhớ lại tất cả những gì đã trải qua từ khi bước vào thế giới này…

Mẹ của tôi trong thế giới này đã làm một người vợ hiền đúng nghĩa cả đời.

Cách bà dạy tôi cũng vậy.

Từ nhỏ bà dạy tôi rằng:

“Chồng là trời, chồng là lớn nhất.”

“Làm phụ nữ thì phải nghe lời chồng.”

Vì vậy, dù ba tôi ngoại tình ba lần sau khi kết hôn, mẹ vẫn chọn tha thứ.

← Trang trước Trang sau →
× Zalo QR Alexz