TRUYỆN ĐỌC

SƯU TẦM TRUYỆN HAY

Quay lại Truyện đọc

Thiêu Sạch Quá Khứ

Đăng bởi PVYSTORE 2026-07-01 00:08:43 Trang 2/5 👁 66 lượt xem
Thiêu Sạch Quá Khứ

Chương 2

Sau ca phẫu thuật, họ bị đưa vào ICU nằm suốt hai ngày.

Khi chuyển sang phòng bệnh thường, ba người bọn họ được sắp xếp chung một phòng.

Tôi và mẹ đứng ngoài cửa, vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc nức nở của mẹ con An Dung.

“Anh Trầm, phải làm sao đây? Em và con gái đều bị hủy dung cả rồi, sau này biết sống sao đây? Em thật sự không hiểu tại sao đang yên đang lành lại đột nhiên cháy, lúc bọn em mở cửa thì lửa đã lớn đến mức không thể chạy thoát rồi.”

Người đàn ông mà trong ký ức tôi luôn là nghiêm khắc, lạnh lùng, lúc này lại đang dịu giọng dỗ dành An Dung bên trong.

Thấy bà ta không thể chấp nhận sự thật, bố tôi còn lôi mẹ con tôi ra làm ví dụ để an ủi:

“Còn sống là còn cơ hội, không sợ không có củi để đun, phải không? Có thể sống sót đã là phúc lớn rồi. Nhìn Tiểu Anh và mẹ nó đi, thậm chí còn chẳng thoát nổi khỏi biển lửa nữa kìa! Sau này mọi chuyện sẽ ổn thôi, rồi ba chúng ta sẽ đường đường chính chính sống cùng nhau, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa…”

Nghe đến đây, mẹ tôi cuối cùng cũng không chịu nổi, lấy tay che miệng bật khóc.

Sợ trong phòng nghe thấy, tôi kéo bà đi xa hơn một chút.

Mẹ tôi ngồi xổm xuống đất, khóc đến mức bờ vai run rẩy.

“Thật sự không ngờ… bố con lại muốn mẹ con mình chết! Hơn nữa, nghe giọng ông ta nói với bà ta… làm gì giống như với một ‘em họ xa’ chứ? Bao nhiêu năm qua, ông ta coi mẹ như con ngốc!”

Tôi khẽ thở dài.

Gặp phải loại đàn ông tồi tệ này… đúng là mẹ tôi quá bất hạnh.

Nhưng được sống lại một lần nữa, điều tôi phải làm chính là báo thù cặp nam tiện nữ tiện này!

An ủi xong mẹ, tôi lại kéo bà đi về phía phòng bệnh.

“Tiểu Anh, con định làm gì?”

Nghĩ đến gương mặt bọn họ lúc nhìn thấy mẹ con tôi, khóe môi tôi không nhịn được nhếch lên.

“Cho ba người đó một phen chấn động.”

Khi đẩy cửa bước vào, bố tôi đang chống chân què, đút đồ ăn cho mẹ con An Dung.

Ông ta quay lưng về phía chúng tôi, tưởng rằng là bác sĩ đến kiểm tra.

“Bác sĩ à, giờ họ có thể ăn trái cây được rồi phải không?”

Tôi và mẹ không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó nhìn ông ta.

Cuối cùng, An Dung là người đầu tiên nhìn thấy chúng tôi. Miệng vẫn còn ngậm nước, bà ta gấp gáp phát ra tiếng ú ớ.

Bố tôi quay đầu lại, vừa nhìn thấy mẹ con tôi thì chiếc cốc nước trong tay ông ta rơi thẳng xuống người An Dung.

“Aaa!! Đau quá! Đau chết mất!”

Tôi bật cười.

Nước ấm đổ lên vết bỏng phồng rộp mới bị lửa thiêu, không đau mới lạ.

Bố tôi kinh hãi nhìn chúng tôi, há miệng nói:

“Các… các người… còn sống?”

Mẹ tôi đáp lại: “Chẳng lẽ chúng tôi đáng lẽ phải chết sao?”

“Không phải… không phải vậy…” Bố tôi cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh, còn cố làm ra vẻ cảm động.

“Bố mừng quá thôi! Trong đám cháy không thấy hai người, bố cứ tưởng…Ra được rồi là tốt, ra được rồi là tốt!”

Để trả thù, tôi cũng giả vờ hoảng sợ òa khóc.

“Bố ơi, con sợ muốn chết!”

Tiểu tam bên kia đau đến mức gào khóc, nhưng bố tôi vẫn phải miễn cưỡng sang đây an ủi mẹ con tôi trước.

Tôi lạnh lùng nhếch môi.

Tiểu tam mãi mãi chỉ là tiểu tam, lúc nào cũng phải xếp sau!

Mẹ tôi nhìn thấy bố thì tức đến rơi nước mắt. Để tránh bị lộ, tôi đành đưa mẹ về nghỉ trước.

Còn tôi thì ở lại bệnh viện chăm sóc bố mình.

Cố ý khoe cơ thể nguyên vẹn, không chút thương tích trước mặt hai mẹ con bị bỏng nặng kia.

Chẳng bao lâu, ánh mắt của An Tây Cầm nhìn tôi liền trở nên độc ác.

“Trầm Anh, tại sao mày không bị thương chút nào?”

Câu nói đó vừa dứt, bố tôi lập tức phụ họa, như thể chờ khoảnh khắc này từ lâu:

“Hôm đó, khi gọi cho bố, bố đã bảo con sang gọi mẹ con dì An Dung đúng không? Nói thật đi, có phải con chưa từng đi không?”

Nhìn ba ánh mắt căm phẫn kia, ký ức kiếp trước ùa về trong đầu tôi.

Kiếp trước, tôi nằm trên giường bệnh không ai chăm sóc, lại còn bị họ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu.

Rõ ràng đống đồ chắn hành lang không phải do nhà tôi đặt, thế mà phóng viên tới lại hận không thể dí sát camera vào mặt tôi mà chất vấn:

“Cô Trầm Anh, xin hỏi cô có hối hận vì tất cả những gì đã xảy ra không?”

“Vì chất đồ ở hành lang, ngọn lửa lan ra thiêu rụi bốn hộ gia đình, ngay cả mẹ cô cũng vì thế mà mất mạng. Bây giờ cô cảm thấy thế nào?”

Hận đến mức muốn kéo tất cả bọn họ xuống địa ngục cùng mình!

Đang nghĩ vậy thì bố tôi bỗng quát lớn:

“Mày trả lời tao!”

Ông ta nhảy lò cò tới trước mặt tôi, định lấy tay chọc vào vai tôi.

Nhưng ông ta cử động chậm chạp, tôi dễ dàng tránh được.

“Mày nói xem, có phải mày tham sống sợ chết, không thèm gọi mẹ con dì An Dung không? Giờ nhìn thấy hai mẹ con họ ra nông nỗi này, mày vui lắm đúng không? Tao sao lại sinh ra được đứa máu lạnh vô tình như mày! Mày và mẹ mày đúng là một giuộc!”

Tôi nhịn không nổi bật cười lạnh: “Có phải trong lòng ông thật sự mong tôi và mẹ chết đi cho rồi không?”

Ông ta giơ tay định tát tôi, nhưng còn chưa kịp hạ xuống thì cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra.

Mẹ tôi bước vào, theo sau là các đồng nghiệp trong công ty ông ta.

Đồng nghiệp vốn dĩ là vui vẻ bước vào.

Nhưng khi nhìn thấy cánh tay đang giơ cao của bố tôi, bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo.

Mẹ tôi lạnh lùng liếc ông ta một cái, rồi gọi tôi đứng về bên cạnh mình.

Đám đồng nghiệp bắt đầu phụ họa để xoa dịu tình hình:

“Anh Trầm, chúng tôi nghe nói rồi, chị dâu với cháu gái đúng là phúc lớn mạng lớn, tai qua nạn khỏi ắt có phúc về sau!”

“Chân anh giờ thế nào rồi?”

“Lần này anh nổi tiếng lắm đó, công ty cũng nhờ anh mà được không ít tiếng tăm.”

Bố tôi gãi đầu lúng túng.

Trước mặt người ngoài, ông ta luôn là hình mẫu “trung thực, thật thà”.

Nhưng ai mà ngờ được kiếp trước chính ông ta là người rút ống thở oxy của tôi chứ!

“Cái chân này còn chưa biết có để lại tàn tật không, có gì đáng ngưỡng mộ đâu?”

Vài người nghiêm túc xua tay:

“Anh không biết à? Anh lên tivi rồi đó!”

“Anh hỗ trợ lính cứu hỏa cứu được hai người, lại còn tự mình bị thương anh dũng nữa. Sếp công ty trong cuộc họp đã quyết định sẽ lấy anh làm hình mẫu tuyên truyền, còn chuẩn bị bổ nhiệm anh làm Tổng Giám đốc nữa đó!”

Tổng Giám đốc…

Đúng là như vậy. Kiếp trước ông ta cũng được thăng chức.

Thăng quan, phát tài, mất vợ… ông ta vui đến nổ trời.

Vừa nghe vậy, ánh mắt bố tôi liền sáng rỡ.

← Trang trước Trang sau →
× Zalo QR Alexz