Vị hôn phu của tôi đã cùng “thanh mai trúc mã” của anh ta đi đăng ký kết hôn ở cục dân chính.
Tôi cầm sổ hộ khẩu đến muộn.
Từ trong phòng vang ra tiếng của hai người.
“Anh đã đăng ký kết hôn với em rồi, vậy Quan Nguyệt phải làm sao? Đừng quên, hai người đã yêu nhau suốt mười năm đấy.”
Kỳ Tu Viễn khẽ cười.
“Vậy thì để cô ấy tiếp tục chờ.”
Tay tôi buông lỏng, sổ hộ khẩu rơi xuống đất.
Tôi gọi điện cho ba.
“Con đồng ý liên hôn.”
Kỳ Tu Viễn nắm tay Mục Nam Nam đi ra ngoài, vừa đẩy cửa thì chạm mặt tôi.
Anh ta vội vàng buông tay cô ta ra.
Ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ mất kiên nhẫn.
“Em đến đây làm gì?”
Câu hỏi của anh ta khiến tôi thấy thật nực cười.
“Chẳng phải hôm nay chúng ta hẹn đi đăng ký kết hôn sao?”
Anh ta lúng túng giải thích: “Thôi mà, anh thua trò chơi nên mới đi đăng ký với Nam Nam.”
Mục Nam Nam đội khăn voan trắng trên đầu, mặc váy đỏ rực, gương mặt rạng rỡ như một cô dâu hạnh phúc.
Cô ta lắc lắc giấy đăng ký kết hôn trong tay.
“Nếu chị Quan không vui thì bọn em hôm khác ly hôn là được.”
Miệng thì nói vậy, nhưng khóe môi cô ta vẫn không giấu được nụ cười, trong mắt tràn đầy đắc ý.
Chúng tôi yêu nhau mười năm, tôi vì Kỳ Tu Viễn mà từ bỏ cuộc hôn nhân sắp đặt của gia đình.
Vậy mà đến phút cuối cùng, anh ta lại cưới người khác.
Móng tay tôi cắm sâu vào lòng bàn tay.
Mục Nam Nam dính sát vào người Kỳ Tu Viễn, cười tươi nói: “Bọn em chỉ là anh em, lớn lên cùng nhau từ nhỏ, chuyện gì cũng làm chung, hôm nay chỉ là tiền cược trong trò chơi, tiện thể trải nghiệm cảm giác đăng ký kết hôn thôi. Khi hết hứng thú rồi tự nhiên sẽ ly hôn. Chị Quan đừng ghen nhé.”
Kỳ Tu Viễn cười nói: “Em nói gì vậy chứ, Quan Nguyệt sao có thể nhỏ nhen như thế?”
Nhìn hai người họ kẻ tung người hứng trước mặt mình, trong lòng tôi chỉ thấy châm chọc vô cùng.
Tôi cố nén nước mắt không để rơi xuống.
Mục Nam Nam tiến lên nắm tay tôi: “Tối nay tụ tập ăn uống, anh em đều đến chúc mừng bọn em, chị Quan cũng đến nhé. Chuyện vui của bọn em, điều em mong nhất là có chị chứng kiến. Nếu chị không đến, em sẽ buồn lắm.”
Tôi nhìn cái miệng của Mục Nam Nam đang nói liên hồi, tiếng ù tai khiến tôi không nghe rõ cô ta nói gì, nhưng tôi biết chắc chắn chẳng phải lời hay ý đẹp.
Tôi dồn hết sức lực, tát thẳng vào mặt cô ta.
Hai người trước mặt đều sững sờ.
Giây tiếp theo, Mục Nam Nam nhào vào lòng Kỳ Tu Viễn, ấm ức khóc nức nở.
Kỳ Tu Viễn nhẹ nhàng vuốt tóc cô ta, dịu dàng an ủi.
Sau đó quay đầu nhìn tôi với ánh mắt giận dữ.
“Quan Nguyệt, em điên rồi à?”
Tôi cười lạnh: “Người điên là anh mới đúng!”
“Anh đã nói rõ rồi mà, chỉ là tiền cược trong trò chơi thôi, đâu có nghiêm túc. Sao em lại nhỏ nhen thế, còn ra tay đánh người?”
“Mau qua đây, xin lỗi Nam Nam đi.”
Ngày đăng ký kết hôn của tôi bị người khác cướp mất, cuối cùng lại bắt tôi xin lỗi.
Tôi cười lạnh một tiếng, quay đầu đi.
Kỳ Tu Viễn đứng dậy, dùng sức ấn vai tôi xuống, bắt tôi cúi đầu xin lỗi Mục Nam Nam.
“Kỳ Tu Viễn, anh!”
Cứ như vậy, anh ta ấn tôi suốt nửa tiếng, khiến lưng eo tôi đau nhức rã rời.
Cuối cùng, đến khi tiếng nức nở của Mục Nam Nam dừng lại, anh ta mới chịu buông tôi ra.
Sau đó bế thốc cô ta lên rồi rời đi.
Không lâu sau, Mục Nam Nam gửi định vị buổi tụ tập.
“Chị Quan, tối nay em mời một nhóm anh em, chị nhất định phải đến nhé.”
Đương nhiên, tôi nhất định sẽ đến.
Trong nhà hàng bày mấy bàn tiệc, tường dán đầy bóng bay và chữ hỷ, trông giống hệt một đám cưới không có nghi thức.
Tôi tìm một chỗ trống ngồi xuống, biểu cảm trên mặt hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh xung quanh.
Nhìn thấy tôi, trên mặt Mục Nam Nam không giấu nổi vẻ đắc ý.
Bạn bè của Kỳ Tu Viễn không quen tôi, nên nói chuyện không hề kiêng dè.
“Nào, chúc mừng Tu Viễn và Nam Nam tân hôn vui vẻ.”
“Tu Viễn đúng là dám chơi dám chịu, không ngờ thật sự đi đăng ký kết hôn luôn.”
“Tôi nói rồi, giấy này đáng lẽ nên đăng ký từ lâu, hai người quá hợp nhau. Đều tại cô bạn gái quen mười năm của Tu Viễn, nếu không phải cô ta cản đường, Tu Viễn đã cầu hôn Nam Nam từ lâu rồi.”
“Vậy giờ cô bạn gái kia chắc cũng nên chia tay rồi nhỉ?”
Mục Nam Nam lè lưỡi, tinh nghịch nói: “Đừng nói bậy nha, tôi với Tu Viễn chỉ là anh em thôi.”
Cô ta chỉ về phía tôi: “Người này mới là bạn gái của Tu Viễn.”
Lúc này Kỳ Tu Viễn mới phát hiện tôi đã đến, trong mắt thoáng qua một tia chột dạ.
Mấy người vừa nói chuyện không hề thấy xấu hổ, chỉ hạ thấp giọng, liếc mắt ra hiệu với nhau.