Chiều hôm đó, tôi vừa tan ca, thì bị anh ta chặn lại ở bãi đậu xe.
“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không nhận ca phẫu thuật này.”
“Bác sĩ Giang, nếu còn cách nào khác, tôi cũng sẽ không đến làm phiền em. Bác sĩ Lưu nói nếu có em hỗ trợ, tỉ lệ thành công sẽ cao hơn… Làm ơn…”
Tôi làm như không nghe thấy.
Giọng anh ta khàn đặc: “Anh biết em hận anh, em chính là đang hận anh, em muốn trả thù anh!”
Tôi bỗng nhìn thẳng vào anh ta.
Những ký ức ở Hải Đại lại ùa về, khiến lòng tôi bứt rứt mãi không yên.
“Đúng, tôi hận đấy, thì sao?”
Trầm Dự Bạch ôm đầu, dáng vẻ tuyệt vọng:
“Em muốn gì cũng được, anh có thể mất tất cả, chỉ cần em đồng ý…”
Tôi nhìn anh ta, nói từng chữ một:
“Công khai xin lỗi. Thừa nhận những gì anh đã làm. Thừa nhận năm đó chính anh là người đã sửa nguyện vọng của tôi!”
“Nếu anh làm được, tôi sẽ nhận ca phẫu thuật này!”
Môi anh ta run lên, rất lâu sau mới nói được một chữ:
Trầm Dự Bạch đã công khai xin lỗi. Tin đó lên hot search trên Weibo, đứng top 1.
Cô giáo chủ nhiệm cấp ba gọi điện cho tôi:
“Hồi đó em không nói gì cả, chịu oan ức lớn thế mà không hé răng… Không ngờ Trầm Dự Bạch lại là loại người như vậy!”
Thầy Trương nhắn tin an ủi tôi qua WeChat:
“Thật sảng khoái! Em làm lớn chuyện như vậy, mọi người đều chú ý đến ca mổ này. Lần này, không được phép thất bại.”
“Đương nhiên!” – Tôi tự tin đáp.
Trong nhóm lớp đại học, Lý Tuyết và lớp trưởng liên tục spam tin nhắn — ai cũng đồng lòng ủng hộ.
Đang lướt điện thoại thì có một cuộc gọi lạ.
“Niệm Niệm, anh đã xin lỗi như em yêu cầu rồi, em có thể nhận ca mổ của Lâm Vãn không?”
Tôi đã nói thì nhất định làm!
Một ngày trước phẫu thuật, Trầm Dự Bạch đến văn phòng để bàn bạc tiền phẫu.
Anh ta mặc áo khoác đen, tóc rối bời, trông như nhiều ngày không ngủ.
Ánh đèn trắng trong phòng khiến sắc mặt anh ta càng thêm nhợt nhạt.
Bàn tay ký vào giấy cam kết cứ run rẩy không ngừng.
“Cô ấy… sẽ ổn chứ?”
“Anh yên tâm. Tôi sẽ làm hết sức. Tôi không vì tư thù mà đánh đổi danh tiếng của mình. Giờ công chúng cũng đang theo dõi sát ca mổ này.”
Tôi lật hồ sơ bệnh án của Lâm Vãn:
“Nhưng thể trạng cô ta đặc biệt, sau mổ rất dễ xảy ra phản ứng thải ghép nghiêm trọng.”
Anh ta bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi, mắt ánh lên đầy xúc động:
“Cảm ơn em.”
Tôi rút tay lại.
“Anh Trầm, tôi nhận ca mổ của Lâm Vãn, không có nghĩa là tôi đã tha thứ cho anh. Lời xin lỗi của anh — quá muộn rồi!”
Môi anh ta mấp máy, nhưng không nói được gì.
Anh ta đã không chỉ đánh cắp một nguyện vọng, mà còn là lời hứa giữa tôi và cha.
Anh ta sẽ mãi mãi không thể hiểu được cảm giác của tôi ngày đứng trên sân thượng tòa nhà thí nghiệm Hải Đại.
Khi đèn phẫu thuật bật sáng, tôi thấy Lâm Vãn nằm trên bàn mổ.
Tôi nhớ lời thầy Trương: “Dao mổ là để cứu người, không phải để trả thù.”
Sáu tiếng sau, tôi tháo găng tay bước ra khỏi phòng mổ.