Cô ta nhíu mày, tránh những mảnh kính vỡ dưới đất, đi đến bên cạnh anh ta.
“Anh Dịch Từ, sao anh lại uống rượu nữa?” giọng cô ta có chút bất mãn, “Bác sĩ nói vết thương của anh còn chưa lành, không được uống rượu.”
Lương Dịch Từ ngẩng đầu, đôi mắt say mờ nhìn cô ta.
Nhìn rất lâu.
Lâu đến mức Hà Nghiên thấy lạnh sống lưng.
“Anh Dịch Từ, anh sao vậy?” cô ta dè dặt hỏi.
Lương Dịch Từ không trả lời, đưa tay chạm vào mặt cô ta.
Hà Nghiên tưởng anh ta muốn làm gì đó, trên mặt thoáng hiện vẻ e thẹn.
Nhưng giây tiếp theo, tay anh ta đột nhiên siết mạnh, bóp chặt cằm cô ta.
“Hà Nghiên,” giọng anh ta khàn khàn, “em nói thật với anh, em thật sự yêu anh sao?”
Hà Nghiên giật mình, vội gật đầu. “Yêu chứ! Em đương nhiên yêu anh! Anh Dịch Từ, sao anh lại hỏi vậy?”
Lương Dịch Từ nhìn chằm chằm vào mắt cô ta rất lâu, rồi buông tay.
“Không có gì,” anh ta ngả người xuống sofa, nhắm mắt lại, “anh mệt rồi, em về đi.”
Hà Nghiên không dám hỏi thêm, đặt túi xách xuống nói: “Vậy em nấu cho anh bát canh giải rượu.”
Cô ta đi vào bếp.
Lương Dịch Từ mở mắt, nhìn chiếc túi cô ta để trên sofa.
Ma xui quỷ khiến thế nào, anh ta đưa tay cầm lấy.
Mở ra, lôi điện thoại của cô ta.
Mật khẩu anh ta biết, là ngày sinh của cô ta.
Mở khóa, vào WeChat.
Ban đầu anh ta chỉ định xem qua loa.
Nhưng lướt vài cái, ánh mắt dừng lại ở một đoạn chat.
Là nhóm chat giữa Hà Nghiên và mấy cô bạn thân.
Tin nhắn mới nhất gửi vào chiều nay.
Bạn cô ta hỏi: “Nghiên Nghiên, cô với Lương thiếu gia thế nào rồi? Anh ta thật sự muốn cưới cô à?”
Hà Nghiên trả lời: “Cưới cái rắm! Giờ anh ta xui tận mạng, công ty sắp sụp rồi, tôi mới không thèm gả cho anh ta!”
“Thế còn cái vụ cô nói có thai với anh ta?”
“Lừa anh ta thôi. Không nói vậy thì sao anh ta chịu bỏ tiền cho tôi?”
“Vậy cô định làm gì?”
“Đợi anh ta chuyển thêm cho tôi ít tiền nữa, tôi sẽ chuồn. Loại đàn ông khắc thê như vậy, ai dính vào người đó xui xẻo.”
“Ha ha ha, cũng đúng. Con Ngôn Hoan đó cũng ngu thật, còn tin cái gì mà mệnh vượng phu, buồn cười chết đi được.”
“Đúng vậy, đồ ngu. Nhưng giờ tốt rồi, nó cút rồi, vận xui của Lương Dịch Từ cũng tới, đáng đời!”
Lương Dịch Từ đọc từng chữ một, tay run dữ dội.
Anh ta kéo lên trên.
Xem những đoạn chat cũ hơn.
Ba tháng trước, Hà Nghiên nói với bạn: “Đợi tôi lừa sạch tiền của anh Dịch Từ, sẽ chia tay, tìm thằng giàu hơn!”
Hai tháng trước: “Con Ngôn Hoan đó đúng là đồ ngu, còn tin cái gì mệnh vượng phu ~ Lương Dịch Từ cũng ngu, bỏ một bảo bối như vậy không cần, lại đi chọn tôi, ha ha ha.”
Một tháng trước: “Hôm nay Ngôn Hoan lại đến studio làm loạn, phiền chết đi được. Nhưng anh Dịch Từ bênh tôi, mắng cho nó một trận, đã thật!”
Từng dòng, từng câu.
Như dao đâm thẳng vào mắt Lương Dịch Từ.
Anh ta nhớ lại mấy tháng qua, dáng vẻ ngây thơ vô tội mà Hà Nghiên giả vờ trước mặt mình.
Nhớ lại cô ta hết lần này đến lần khác khóc lóc nói “em chỉ yêu mình anh”.
Nhớ lại cô ta cầm que thử thai, nói mang thai con anh ta.
Tất cả đều là giả.
Tất cả đều là lừa anh ta.
Lương Dịch Từ cầm điện thoại, đứng dậy, loạng choạng bước vào bếp.
Hà Nghiên đang nấu canh, nghe thấy tiếng bước chân quay lại nhìn anh ta, giật mình.
“Anh Dịch Từ, anh…”
Chưa nói xong, Lương Dịch Từ đã ném mạnh chiếc điện thoại xuống trước mặt cô ta.
“Rầm” một tiếng, màn hình vỡ toang.
Hà Nghiên cúi xuống nhìn đoạn chat trên màn hình, sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Anh Dịch Từ, anh nghe em giải thích…” cô ta hoảng hốt, túm lấy tay anh ta, “không phải em nói đâu, là bọn họ ép em gửi! Em thật sự yêu anh, anh phải tin em…”
“Ép em gửi?” Lương Dịch Từ hất tay cô ta ra, giọng run lên, “Hà Nghiên, em có phải nghĩ tôi rất dễ lừa? Có phải nghĩ tôi là thằng ngu?”
“Không phải, không phải…” Hà Nghiên bật khóc, quỳ sụp xuống ôm lấy chân anh ta, “Anh Dịch Từ, em sai rồi, em không nên nói những lời đó… nhưng em thật sự yêu anh, anh đừng bỏ em…”
Lương Dịch Từ cúi đầu nhìn cô ta.
Nhìn gương mặt mà trước đây anh ta từng thấy đơn thuần đáng yêu.
Bây giờ chỉ cảm thấy ghê tởm.
“Cút,” anh ta nói, “cút ngay.”
Hà Nghiên sững người, ngẩng đầu nhìn anh ta. “Anh Dịch Từ…”
“Tôi bảo cô cút!” Lương Dịch Từ gào lên, “Mang đồ của cô đi, cút khỏi nhà tôi! Từ hôm nay trở đi, đừng để tôi nhìn thấy cô nữa!”
Hà Nghiên ngồi sụp xuống đất, khóc đến xé lòng.
Nhưng Lương Dịch Từ không nhìn cô ta thêm lần nào nữa, xoay người rời khỏi bếp.
Anh ta quay lại phòng khách, cầm chai rượu lên, tu một ngụm lớn.
Rượu cay xộc lên, khiến anh ta ho sặc sụa.
Nhưng anh ta không dừng.
Anh ta muốn uống cho say, uống đến mức không nhớ nổi gì nữa.
Nhưng càng uống, đầu óc lại càng tỉnh táo.
Tỉnh táo mà nhớ đến gương mặt Ngôn Hoan, nhớ đến ánh mắt thất vọng của cô, nhớ đến câu nói cuối cùng của cô.
“Muộn rồi.”
Muộn thật rồi.
Ngày Hà Nghiên bị đuổi khỏi biệt thự, trời mưa rất to.
Cô ta kéo vali đứng dưới mưa, khóc đến lem hết lớp trang điểm.
Nhưng Lương Dịch Từ không mềm lòng.
Anh ta cho người ném toàn bộ đồ đạc của cô ta ra ngoài, kể cả quần áo, túi xách, trang sức cô ta từng để trong biệt thự, tất cả đều bị tịch thu.
Hà Nghiên không cam tâm, gọi điện cho Lương Dịch Từ.
Không gọi được.
Nhắn WeChat.
Bị chặn rồi.
Lúc này cô ta mới nhận ra, Lương Dịch Từ làm thật.
Cô ta hoảng rồi.
Điều khiến cô ta hoảng hơn nữa là phát hiện mấy thẻ ngân hàng đứng tên mình đều bị đóng băng.
Lương Dịch Từ tra tài khoản của cô ta, phát hiện trong ba tháng qua, cô ta lén lút chuyển gần chục triệu sang tài khoản ở nước ngoài.
Anh ta trực tiếp báo cảnh sát, lập án với tội danh lừa đảo.
Tài khoản ngân hàng của Hà Nghiên bị phong tỏa, nhà là thuê, xe là Lương Dịch Từ mua cho, giờ cũng bị thu hồi.
Chỉ sau một đêm, cô ta trắng tay.
Không còn cách nào khác, cô ta đành quay lại quán bar trước kia từng hát thuê, cầu xin ông chủ cho mình trở lại sân khấu.
Ông chủ thấy cô ta đáng thương, đồng ý.
Nhưng thời thế đã khác.
Trước đây cô ta là chim hoàng yến được Lương thiếu gia nuôi dưỡng, chẳng ai dám đụng vào.
Giờ cô ta là kẻ bị quét khỏi cửa, ai cũng có thể giẫm một chân.
Ngày đầu đi làm lại, cô ta gặp ngay một gã say.
Gã loạng choạng bước lên sân khấu, đưa tay sờ lên mặt cô ta.
“Em gái, hát hay đấy,” gã say nồng nặc mùi rượu, “uống với anh một ly nhé?”
Hà Nghiên sợ hãi lùi lại. “Anh đừng qua đây…”
“Giả vờ ngây thơ cái gì?” gã cười hô hố, “Ai mà không biết trước đây cô là người phụ nữ của Lương Dịch Từ? Giờ Lương thiếu không cần cô nữa, chơi với anh một chút đi?”
Nói rồi đưa tay ôm eo cô ta.
Hà Nghiên hét lên.
Bảo vệ quán bar tới kéo người ra, nhưng trước khi đi, gã đó còn nhổ một bãi nước bọt về phía cô ta.
“Đồ đê tiện!”
Hà Nghiên ngồi sụp xuống sân khấu, ôm đầu gối khóc nức nở.
Không ai thương hại cô ta.
Dưới sân khấu, người ta chỉ trỏ, cười ầm lên.
Cuộc sống của Lương Dịch Từ cũng chẳng khá hơn.
Sau khi Hà Nghiên bị đuổi đi, vận xui của anh ta không những không giảm, mà còn nặng hơn.
Xe anh ta đỗ trước biệt thự, sáng hôm sau ra đã thấy kính xe bị dán đầy giấy.
Trên đó viết:
“Đồ đàn ông khắc thê”