"Đáng lẽ vẫn còn."
Mọi người đồng loạt nhìn về phía anh.
Tưởng Việt nhỏ giọng giải thích.
"Chương trình Nhân tài Trẻ là dự án đào tạo chuyên biệt."
"Từ tuyển dụng."
"Đào tạo."
"Luân chuyển."
"Đến bồi thường khi nghỉ việc."
"Tất cả đều có sổ theo dõi riêng."
"Theo quy định..."
"Thời hạn lưu trữ ít nhất là mười năm."
Phương Mẫn trừng mắt nhìn anh.
Tưởng Việt không hề lùi bước.
Giống như cuối cùng...
Anh cũng đã nói ra từng câu mà mình phải nuốt xuống suốt bao năm.
"Hơn nữa..."
"Công tác theo dõi sau tuyển dụng của Chương trình Nhân tài Trẻ năm đó..."
"Cũng do tổ tuyển dụng phối hợp thực hiện."
"Quản lý Phương..."
"Không thể nào hoàn toàn không nhớ."
Sắc mặt Phương Mẫn tái mét.
"Đừng có nói bậy."
Tưởng Việt nhìn thẳng cô ta.
"Lúc tôi mới vào làm."
"Chính chị đã dùng bộ hồ sơ đó để đào tạo tôi."
"Chị từng nói."
"Suất tuyển của Chương trình Nhân tài Trẻ..."
"Là thứ đáng giá nhất."
"Một suất tuyển..."
"Có thể đổi lấy ba năm tài nguyên của cả một phòng ban."
Vừa dứt câu.
Bầu không khí trong phòng họp lại thay đổi.
Một suất của Chương trình Nhân tài Trẻ...
Không đơn thuần chỉ là một cơ hội được tuyển dụng.
Đằng sau nó.
Là ngân sách.
Là nguồn lực đào tạo.
Là con đường thăng tiến.
Và cũng là...
Tấm vé bước vào hàng ngũ quản lý.
Đến lúc này.
Tôi cuối cùng cũng hiểu.
Vì sao suất tuyển bị đánh tráo của bảy năm trước...
Người Đông Nam Á & Cư dân vùng Đảo Thái Bình Dương
Tuyệt đối không được phép bị khơi lại.
Đó không chỉ là một công việc.
Mà là...
Cả một con đường.
Có người đã chặt đứt con đường của tôi.
Rồi đặt một người khác lên đó.
Sắc mặt Lục Giai Di càng lúc càng khó coi.
Cô ta nhìn về phía Chủ tịch.
Như muốn cầu cứu.
Thế nhưng lần này...
Chủ tịch không nhìn cô ta.
Ông chỉ chăm chú nhìn bản photocopy trên bàn.
Ánh mắt sâu thẳm.
Đến mức không ai đoán nổi ông đang nghĩ gì.
Nữ nhân viên phòng lưu trữ khẽ lên tiếng.
"Tôi có thể bảo đồng nghiệp mang hồ sơ đính kèm đến."
"Không cần."
Chủ tịch bất ngờ lên tiếng.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía ông.
Ông từ từ ngẩng đầu.
"Tôi sẽ đích thân đến phòng lưu trữ."
Hạ Minh Xuyên khẽ nhíu mày.
"Bây giờ sao?"
Chủ tịch bình thản đáp:
"Chẳng phải các người muốn điều tra sao?"
"Tôi sẽ cùng các người điều tra."
Giọng ông bình tĩnh một cách khác thường.
Thế nhưng.
Trong lòng tôi lại chợt trĩu xuống.
Một người luôn tìm mọi cách ngăn cản cuộc điều tra...
Lại đột nhiên chủ động đề nghị đến phòng lưu trữ.
Đó không phải là nhượng bộ.
Mà càng giống...
Đang cố dẫn tất cả mọi người đến một nơi khác.
Tôi vừa định lên tiếng.
Điện thoại trong tay bỗng rung nhẹ.
Vẫn là email nặc danh.
Lần này.
Trong nội dung chỉ có đúng tám chữ.
"Đừng rời khỏi phòng họp, nhìn xuống gầm bàn."
Tôi khẽ cúi mắt.
Ở mặt dưới của chiếc bàn họp.
Ngay vị trí Chủ tịch vừa đứng lúc nãy.
Có một chiếc thẻ nhớ màu đen rất nhỏ.
Được dán kín vào mép trong của mặt bàn bằng một miếng băng keo.
Tôi không lập tức đưa tay lấy chiếc thẻ nhớ.
Ánh mắt chỉ dừng dưới mép bàn trong thoáng chốc.
Rồi rất tự nhiên rời đi.
Trong phòng họp có quá nhiều người.
Chủ tịch.
Nhậm Cảnh Hòa.
Lục Giai Di.
Phương Mẫn.
Ai cũng đang quan sát người khác.
Mà cũng đang đề phòng người khác.
Nếu lúc này tôi cúi xuống.
Chắc chắn tất cả sẽ phát hiện.
Người gửi email nặc danh đã nhắc tôi...
Đừng rời khỏi phòng họp.
Điều đó có nghĩa...
Thứ quan trọng nhất không nằm trong phòng lưu trữ.
Mà ở ngay tại đây.
Chủ tịch đã quay người.
"Minh Xuyên."
"Pháp chế."
"Thanh tra."
"Theo tôi đến phòng lưu trữ."
Ông nói rất tự nhiên.
Như thể hoàn toàn chủ động phối hợp điều tra.
Nhưng...
Những người ông gọi tên.
Lại vừa khéo đều là những người hiện giờ có khả năng bảo toàn chứng cứ.
Hạ Minh Xuyên không hề nhúc nhích.
"Hồ sơ có thể để nhân viên mang tới."
Chủ tịch nhìn anh.
"Đến cả việc tôi đích thân đi lấy hồ sơ..."
"Cậu cũng không yên tâm sao?"
Giọng Hạ Minh Xuyên rất bình thản.
"Trong quá trình bảo toàn chứng cứ."
"Những người có liên quan không nên được tiếp xúc riêng với chứng cứ."
Một lần nữa.
Anh lại đặt hai chữ tránh hiềm nghi lên mặt bàn.
Ánh mắt Chủ tịch trầm xuống.
"Dạo này..."
"Cậu nói chuyện càng ngày càng giống người ngoài."
Nghe câu ấy.
Tim tôi khẽ khựng lại.
Người ngoài.
Phương Mẫn từng nói như vậy.
Bây giờ...
Đến cả Chủ tịch cũng nói như vậy.
Trong mắt họ.
Thịnh Hoa không phải là một công ty vận hành bằng quy chế.
Mà giống một cái vòng tròn.
Có người trong.
Có người ngoài.
Người trong phạm sai lầm.
Thì gọi là chi tiết trong quy trình.
Người ngoài chất vấn.
Thì bị nói là không biết chừng mực.
Tôi bỗng lên tiếng.
"Thưa Chủ tịch."
Ông nhìn tôi.
"Nếu đã muốn kiểm tra hồ sơ..."
"Tôi đề nghị trước tiên phong tỏa phòng họp này."
Nhậm Cảnh Hòa cau mày.
"Phong tỏa phòng họp làm gì?"
Tôi nhìn ông ta.
"Hôm nay."
"Tất cả tài liệu quan trọng đều xuất hiện tại đây."
"Đoạn ghi âm."
"Hồ sơ lưu trữ."
"Báo cáo."
"Danh sách đề cử nội bộ."
"Theo quy trình bảo toàn chứng cứ."
"Hiện trường cũng phải được niêm phong."
Nhậm Cảnh Hòa cười lạnh.
"Cố vấn Khương."
"Cô xem phim truyền hình nhiều quá rồi."
Tôi không để ý đến ông ta.
Chỉ nhìn Trưởng phòng Pháp chế.
Ông im lặng vài giây.
Rồi gật đầu.
"Về nguyên tắc..."
"Có thể."
"Nếu nghi ngờ hiện trường còn tồn tại vật chứng liên quan."
"Thì phải kiểm tra và lập biên bản trước."
Ánh mắt Chủ tịch dừng trên mặt tôi hai giây.
"Cô nghi ngờ nơi này còn có thứ gì khác sao?"
"Tôi không biết."
Tôi bình tĩnh đáp.
"Cho nên..."
"Mới cần kiểm tra."
Ngay lúc nói xong câu ấy.
Tôi cúi người nhặt cây bút vừa rơi xuống đất.
Động tác rất chậm.