TRUYỆN ĐỌC

SƯU TẦM TRUYỆN HAY

Quay lại Truyện đọc

Ngày Cuối Cùng Của Cuộc Hôn Nhân

Đăng bởi PVYSTORE 2026-07-12 10:04:23 Trang 3/4 👁 403 lượt xem
Ngày Cuối Cùng Của Cuộc Hôn Nhân

Chương 3

Sau khi cúp máy.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Là lần cuối cùng tôi cho phép bản thân mềm lòng.

Kể từ giây phút ấy.

Mỗi một bước tôi đi.

Đều là một nước cờ.

Những ngày sau đó.

Tôi vẫn đi làm như bình thường.

Vẫn nhận dự án như bình thường.

Vẫn gọi điện hỏi thăm mẹ Hạ xem sức khỏe thế nào.

Thuốc có uống đúng giờ hay không.

Vẫn đều đặn chuyển 40.000 tệ tiền thuốc vào tài khoản nhà họ Hạ mỗi tháng.

Vẫn nghe những cuộc gọi hiếm hoi của Hạ Cảnh Thâm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng điện thoại của anh ta ngày càng thưa dần.

Ban đầu là mỗi ngày một cuộc.

Sau đó ba ngày một cuộc.

Một tuần mới gọi một lần.

Lần nào cũng vội vàng.

“Vợ à, anh đang bận lắm. Khóa tập huấn cường độ cao quá, tối còn phải viết báo cáo.”

“Ừm, anh nhớ nghỉ ngơi.”

“Ở nhà ngoan nhé. Đợi anh về sẽ mua quà cho em.”

Sau khi cúp máy.

Tôi mở báo cáo theo dõi mới nhất mà anh Phương gửi tới.

Hạ Cảnh Thâm mặc chiếc áo sơ mi hoa sặc sỡ.

Một tay ôm eo Đinh Vy.

Hai người đứng trước cửa một nhà hàng hải sản.

Cười rạng rỡ.

Trên cổ tay Đinh Vy.

Có thêm một chiếc vòng mới.

Theo hóa đơn chi tiêu.

Chiếc vòng ấy giá 12.000 tệ.

Được thanh toán bằng thẻ ngân hàng của Hạ Cảnh Thâm.

Mà số tiền trong chiếc thẻ đó…

Lại đến từ khoản “tiền sinh hoạt” tôi đều đặn chuyển cho anh ta mỗi tháng.

Tôi tắt bản báo cáo.

Tiếp tục vẽ bản thiết kế.

Vững vàng đến lạ.

Ngày thứ ba mươi bảy sau khi Hạ Cảnh Thâm rời đi.

Tôi đến nhà họ Hạ một chuyến.

Tinh thần của mẹ Hạ khá tốt.

Bà đang ngồi trên sofa xem phim truyền hình.

Thấy tôi xách trái cây và thực phẩm dinh dưỡng bước vào.

Bà chỉ liếc nhìn.

Đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.

“Đến rồi à.”

“Thuốc sắp hết rồi.”

“Nhớ đi lấy thêm.”

“Vâng, mẹ.”

Tôi cất đồ vào tủ lạnh.

Sau đó kiểm tra lượng thuốc còn lại.

Bố Hạ từ ban công thong thả bước vào.

Trên tay vẫn cầm tách trà.

“Niệm Sơ à.”

“Cảnh Thâm tập huấn bên ngoài thế nào rồi?”

“Nó có liên lạc với con không?”

“Có chứ, bố.”

“Anh ấy nói mọi việc đều ổn.”

“Cũng dặn hai người đừng lo.”

Bố Hạ hài lòng gật đầu.

“Thằng nhóc này cuối cùng cũng biết phấn đấu rồi.”

“Đợi nó lên chức Giám đốc.”

“Cuộc sống của hai đứa sẽ khá hơn nhiều.”

Tôi chỉ cười nhẹ.

Không nói gì.

Đúng lúc ấy.

Mẹ Hạ bất ngờ lên tiếng.

“Lần này con đến thì tiện thể chuyển luôn tiền thuốc của tháng sau đi.”

“Dạo này cái gì cũng tăng giá.”

“Khớp của bố con cũng đau.”

“Định mua một chiếc ghế massage.”

“Con xem có thể…”

Tôi mỉm cười ngắt lời.

“Chuyện ghế massage…”

“Đợi Cảnh Thâm về rồi tính nhé.”

Sắc mặt mẹ Hạ thoáng thay đổi.

Nhưng cuối cùng vẫn không nói thêm gì.

Lúc tôi chuẩn bị rời đi.

Bà bỗng gọi với theo.

“Con với Cảnh Thâm…”

“Vẫn ổn chứ?”

Tôi quay đầu nhìn bà.

Biểu cảm trên gương mặt bà…

Có chút khó đoán.

“Vẫn rất tốt mà mẹ.”

“Có chuyện gì sao?”

“Con về đi.”

Tôi lên xe.

Khởi động động cơ.

Qua gương chiếu hậu.

Tôi thấy mẹ Hạ vẫn đứng sau khung cửa sổ.

Nhưng nét mặt bà…

Tôi không nhìn rõ.

Một ý nghĩ thoáng hiện lên trong đầu.

Có biết không?

Bà có biết…

Con trai mình căn bản chưa từng đi tập huấn?

Câu trả lời…

Mười ngày sau, tôi đã biết.

Ngày thứ bốn mươi bảy kể từ khi Hạ Cảnh Thâm rời đi.

Anh Phương gửi cho tôi một đoạn ghi âm.

Đó là cuộc điện thoại giữa Hạ Cảnh Thâm và mẹ anh ta.

Nội dung cuộc gọi như sau.

“Mẹ, con có chuyện muốn nói.”

“Nhưng mẹ đừng kể cho Niệm Sơ biết.”

“Chuyện gì?”

“Lần này con không đi tập huấn.”

“Con ra ngoài nghỉ ngơi với một người bạn.”

“Thì… một đồng nghiệp nữ khá thân.”

“Mẹ đừng nghĩ nhiều.”

Đầu dây bên kia chìm vào im lặng rất lâu.

Rồi giọng mẹ Hạ vang lên.

Bình tĩnh đến mức ngoài dự liệu.

“Cảnh Thâm.”

“Con muốn chơi bời thế nào ở bên ngoài, mẹ không quản.”

“Nhưng con phải nhớ kỹ.”

“Niệm Sơ tuyệt đối không được để mất.”

“Mạng của mẹ còn trông cậy vào tiền của nó.”

“Nếu con chọc nó nổi giận…”

“Ai sẽ trả tiền thuốc cho mẹ?”

“Con biết mà, mẹ.”

“Mẹ cứ yên tâm.”

“Niệm Sơ là kiểu người cần mẫn như con trâu già.”

“Suốt ngày chỉ biết làm việc.”

“Cô ấy sẽ chẳng phát hiện ra đâu.”

“Đợi con chơi chán rồi.”

“Về dỗ dành vài câu là xong.”

Mẹ Hạ lại im lặng thêm vài giây.

“Cô gái kia…”

“Có đáng tin không?”

“Đáng tin.”

“Cô ấy thích con vì con là người tốt.”

“Chứ không phải vì tiền.”

“Tự biết chừng mực.”

“Đừng để bố con biết.”

Đoạn ghi âm kết thúc.

Tôi ngồi trước bàn làm việc.

Đeo tai nghe.

Lặng lẽ nghe hết từng chữ cuối cùng.

Mạnh Tuyết đưa cho tôi một cốc nước.

“Cậu ổn chứ?”

Tôi tháo tai nghe.

Sao lưu đoạn ghi âm thành ba bản khác nhau.

Mạnh Tuyết nhìn tôi.

“Thẩm Niệm Sơ.”

“Cậu thật sự không đau lòng sao?”

Tôi khẽ cười.

“Đau lòng thì có ích gì?”

“Nhưng cậu là con người.”

“Đâu phải máy móc.”

Tôi không trả lời.

Tôi rất đau.

Nhưng không phải vì Hạ Cảnh Thâm ngoại tình.

Mà vì câu nói của mẹ Hạ.

“Niệm Sơ không được để mất. Mạng của mẹ còn trông cậy vào tiền của nó.”

Trong mắt cả gia đình họ Hạ.

Tôi chưa từng là người nhà.

Một cây ATM biết thở.

Có nhiệt độ.

Dễ sử dụng.

Sẽ không bao giờ phản kháng.

Chút do dự cuối cùng trong tôi.

Cũng hoàn toàn biến mất sau đoạn ghi âm ấy.

Trong hai tháng tiếp theo.

Tôi làm ba việc.

Việc thứ nhất.

Tiếp tục phối hợp với anh Phương thu thập chứng cứ.

Đội ngũ của anh ấy cực kỳ chuyên nghiệp.

Họ theo Hạ Cảnh Thâm và Đinh Vy đến tận Tam Á.

Quay được toàn bộ quá trình hai người cùng ra cùng vào khách sạn.

Có ảnh độ phân giải cao cảnh hai người hôn nhau bên hồ bơi.

Có video họ cùng dạo trung tâm mua sắm miễn thuế.

Hạ Cảnh Thâm còn tự tay đeo thử dây chuyền cho Đinh Vy.

Có cả ảnh chụp từ ống kính tele.

Đinh Vy khoác áo choàng tắm đứng ngoài ban công khách sạn.

Hạ Cảnh Thâm từ phía sau ôm lấy cô ta.

Mỗi tấm ảnh.

Mỗi đoạn video.

Đều rõ nét.

Đầy đủ thời gian.

Không thể chối cãi.

Ngày anh Phương gửi toàn bộ tài liệu.

Anh còn nhắn kèm một câu.

“Chuỗi chứng cứ đã hoàn chỉnh.”

“Hợp pháp.”

“Có thể sử dụng trực tiếp trong quá trình tố tụng.”

Tôi lập tức chuyển nốt số tiền còn lại.

Việc thứ hai.

Tôi bắt đầu sắp xếp lại tài sản cá nhân.

Tiền tiết kiệm.

Các quỹ đầu tư.

Cùng tiền bản quyền từ những thiết kế do tôi sở hữu.

Tất cả đều được chuyển về tài khoản cá nhân mở từ trước khi kết hôn.

Chu Nghiễn Bạch giúp tôi rà soát toàn bộ tài sản.

Phân chia rạch ròi.

Đâu là tài sản riêng.

Đâu là tài sản chung của vợ chồng.

“Khoản tiền em tích lũy trước hôn nhân.”

“Cùng thu nhập từ quyền sở hữu trí tuệ đứng tên cá nhân sau khi kết hôn.”

“Đều là tài sản riêng.”

“Tài sản chung không nhiều.”

“Chủ yếu là tiền lương sau hôn nhân và căn nhà.”

“Căn nhà được mua bằng tài sản trước hôn nhân của em.”

“Cộng với khoản tiền bố mẹ em hỗ trợ để trả trước.”

“Khoản vay từ đầu đến giờ cũng do em tự thanh toán.”

“Dù tên cậu ta có trên sổ.”

“Nhưng tỷ lệ đóng góp thực tế gần như không đáng kể.”

Chu Nghiễn Bạch khép tập hồ sơ lại.

“Nói cách khác…”

“Dù cậu ta ra đi tay trắng.”

“Cũng không hề oan.”

Tôi lắc đầu.

“Em không cần anh ta ra đi tay trắng.”

← Trang trước Trang sau →
× Zalo QR Alexz