TRUYỆN ĐỌC

SƯU TẦM TRUYỆN HAY

Quay lại Truyện đọc

Đội Trưởng Lục, Anh Cứu Nhầm Người Rồi

Đăng bởi PVYSTORE 2026-07-16 10:04:16 Trang 4/6 👁 426 lượt xem
Đội Trưởng Lục, Anh Cứu Nhầm Người Rồi

Chương 4

“Chúc hai người… một nhà ‘hạnh phúc’.”

Nói xong, tôi xoay người bước về phía cửa lên máy bay, không hề ngoảnh đầu lại.

Phía sau vang lên tiếng nức nở bị đè nén đến cực điểm của Lục Trầm, như tiếng gào của một con thú bị thương, cùng tiếng gọi nghẹn ngào của Diệp Trăn.

Tất cả nhanh chóng bị tiếng động cơ ầm ầm của sân bay nuốt chửng.

Máy bay lao vút lên trời.

Bên ngoài ô cửa sổ, thành phố quen thuộc dưới tầng mây càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến mất hoàn toàn.

Tôi nhắm mắt lại, cơn đau chi ma nơi cổ tay phải vẫn âm ỉ truyền đến, nhưng lần này…

Trong mảnh hoang vu nơi trái tim tôi, dường như có một cơn gió khẽ thổi qua, mang theo chút mát lạnh của sự giải thoát.

Không khí nơi xứ người mang theo hơi ẩm xa lạ.

Tôi gia nhập một trung tâm nghiên cứu y học hàng đầu, chuyên sâu về phục hồi thần kinh và điều khiển tay chân giả.

Công việc nghiên cứu và lâm sàng bận rộn lấp đầy mọi thời gian.

Bàn tay trái của tôi dưới kính hiển vi và trên bàn mổ ngày càng điêu luyện.

Đến mức gần như khiến người ta quên mất đó từng là “tay không thuận”.

Cánh tay giả lạnh lẽo ấy cũng được thay bằng mẫu tiên tiến và linh hoạt hơn.

Trở thành một phần im lặng nhưng hiệu quả của cơ thể tôi.

Trong buổi tiệc tối sau một hội nghị học thuật quốc tế, hương nước hoa hòa quyện cùng ánh đèn lộng lẫy, tiếng ly chạm nhau không ngớt.

Tôi cầm ly rượu, một mình đứng ở ban công, ngắm nhìn biển đèn rực rỡ của thành phố.

“Bác sĩ Lâm? Thật sự là cô sao?”

Một giọng nam ôn hòa, trong trẻo, mang theo chút không dám tin vang lên phía sau.

Tôi quay người.

Một người đàn ông mặc bộ vest cắt may vừa vặn đứng cách tôi vài bước.

Sau cặp kính gọng vàng, đôi mắt anh tràn ngập kinh ngạc và vui mừng.

Dáng người cao ráo, khí chất nho nhã, chồng khít với bóng dáng mơ hồ trong ký ức của tôi.

“…Thẩm Dực?”

Tôi hơi chần chừ gọi ra cái tên ấy.

Năm năm trước, sau khi bị cắt cụt cánh tay phải, tôi rơi vào quãng thời gian tăm tối nhất.

Chính vị kỹ sư trẻ tình cờ gặp ở trung tâm phục hồi chức năng này…

Đã dùng hệ thống huấn luyện phản hồi thần kinh đời đầu do anh thiết kế để không ngừng động viên tôi.

Dùng cường độ huấn luyện gần như tàn nhẫn buộc tôi phải thuần phục lại bàn tay trái của mình.

Khi ấy anh từng nói:

“Bác sĩ Lâm, giá trị của cô chưa bao giờ nằm ở bất kỳ bàn tay nào…”

“…mà nằm ở đây.”

Anh chỉ vào đầu mình.

“Là tôi đây!”

Nụ cười của Thẩm Dực lập tức rạng rỡ, anh nhanh chóng bước đến.

“Thật không ngờ lại gặp cô ở đây! Trông cô… rất tốt.”

Ánh mắt anh chân thành dừng trên gương mặt tôi, lướt qua cánh tay phải của tôi.

Không hề có chút khác thường hay thương hại nào.

Chỉ có sự ngưỡng mộ thuần túy và niềm vui khi gặp lại.

Chúng tôi trò chuyện rất lâu.

Anh đã rời công ty cũ từ lâu, tự mình thành lập một công ty công nghệ.

Chuyên nghiên cứu thiết bị hỗ trợ y tế thông minh, cũng đạt được không ít thành tựu.

Khi nhắc đến lĩnh vực nghiên cứu của tôi, trong mắt anh ánh lên vẻ hào hứng và say mê của một người cùng chuyên môn.

Những nhận định anh đưa ra đều chính xác và đầy tính tiên phong.

Chúng tôi như có vô vàn chuyện để nói.

Từ những tiến bộ mới nhất của y học, những nút thắt công nghệ…

Đến phong cảnh và con người của thành phố này.

Một cảm giác nhẹ nhõm, vui vẻ đã lâu không có…

Như dòng suối nhỏ lặng lẽ thấm vào mảnh đất khô cằn trong tim tôi.

Ở nơi đất khách quê người, hai tâm hồn cùng ưu tú, cùng từng trải qua những tháng ngày tôi luyện…

Dần dần xích lại gần nhau bởi sự đồng điệu trong chuyên môn và sự trân trọng dành cho đối phương.

Sự đồng hành của Thẩm Dực giống như ánh nắng mùa đông.

Không rực rỡ chói chang, nhưng đủ để sưởi ấm lòng người.

Anh ngưỡng mộ sự kiên cường và chuyên nghiệp của tôi, tôn trọng quá khứ của tôi nhưng chưa bao giờ cố ý chạm vào những vết sẹo ấy.

Ánh mắt anh nhìn tôi luôn mang theo ý cười dịu dàng và sự tin tưởng tuyệt đối.

Ở trước mặt anh, tôi không còn là “nữ bác sĩ tàn tật bị chồng ruồng bỏ” nữa.

Tôi chỉ là Lâm Khê, một con người xứng đáng được tôn trọng và trân quý.

Ba năm lặng lẽ trôi qua như nước chảy.

Tôi dần tạo dựng được danh tiếng trong lĩnh vực của mình, kỹ thuật phẫu thuật bằng tay trái đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa, còn tình cảm giữa tôi và Thẩm Dực cũng thuận theo tự nhiên mà đơm hoa kết trái.

Sức khỏe của mẹ nuôi, cô Chu, không còn tốt lắm, tôi quyết định trở về nước thăm bà, đồng thời giải quyết một vài việc cần thiết.

Thẩm Dực không yên tâm, nhất quyết đi cùng tôi.

Máy bay hạ cánh, đặt chân lên mảnh đất quen thuộc, trong không khí dường như vẫn còn vương bụi của quá khứ.

Vừa thu xếp ổn thỏa cho mẹ nuôi, một vị khách không mời đã tìm đến cửa.

Anh đứng trước cổng căn nhà nhỏ của mẹ nuôi, gầy gò và tiều tụy hơn ba năm trước.

Hốc mắt hõm sâu, râu ria lởm chởm, ánh mắt sắc bén năm nào giờ chỉ còn lại vẻ mệt mỏi và… tuyệt vọng đặc quánh.

Trong tay anh siết chặt một túi hồ sơ màu vàng.

Anh cất tiếng, giọng khàn đặc như giấy nhám cọ vào nhau.

“Anh… anh đã ly hôn với Diệp Trăn rồi. Đây là… đơn ly hôn, đã ký xong.”

Anh đưa túi hồ sơ về phía tôi, các khớp ngón tay trắng bệch vì siết quá chặt.

Trong mắt là sự van nài hèn mọn như đã đánh cược tất cả.

“Trước đây… đều là lỗi của anh, là anh mù mắt mù lòng, là anh phụ em, hại em…”

“Anh không dám cầu xin em tha thứ, chỉ mong… chỉ mong em nể tình… nể tình quá khứ…”

“…cho anh một… một cơ hội chuộc lỗi? Hoặc chỉ cần… để anh được nhìn em là đủ.”

Anh hạ mình thấp đến tận bụi đất, mang theo thứ “thâm tình” đến muộn, gần như bi tráng.

Tôi nhìn gương mặt đầy đau khổ và cầu khẩn ấy.

Trong lòng bình lặng như nước.

Thậm chí còn cảm thấy nực cười.

Vũng máu của năm năm trước.

Lời níu kéo ở sân bay ba năm trước.

Cùng tờ đơn ly hôn đến muộn và cái gọi là “chuộc lỗi” hôm nay…

Chỉ giống như một màn độc diễn vụng về.

“Lục Trầm.”

Giọng tôi không gợn một chút cảm xúc, thậm chí lười cả việc nhận lấy túi hồ sơ.

“Tình trạng hôn nhân của anh, không liên quan đến tôi. Việc anh muốn chuộc lỗi…”

Ánh mắt tôi lướt qua bàn tay đang siết chặt túi hồ sơ của anh.

“…lại càng không liên quan đến tôi.”

“Giữa chúng ta…”

“…đã thanh toán xong từ lâu rồi.”

Tôi xoay người định rời đi.

Anh đột ngột cao giọng, mang theo nỗi hoảng loạn và đau đớn khi bị từ chối hoàn toàn.

“Anh biết em hận anh! Nhưng anh thật sự biết mình sai rồi! Ba năm nay anh…”

“Tôi không hận anh.”

Tôi dừng bước, quay lưng về phía anh, bình tĩnh ngắt lời.

“Hận một người cũng cần sức lực.”

“Đối với anh, tôi đã không còn chút sức lực ấy nữa.”

“Lựa chọn của anh, cuộc sống của anh, nỗi đau của anh, hãy tự mình gánh chịu.”

“Đừng đến làm phiền tôi nữa.”

“Cũng đừng làm phiền cô Chu.”

Nói xong, tôi bước thẳng vào sân, khép cánh cửa lại.

Qua tấm cửa gỗ, tôi nghe thấy bên ngoài vang lên một tiếng nức nở bị đè nén đến cực điểm, như tiếng gào của con thú bị dồn vào đường cùng.

Là tiếng bước chân nặng nề, loạng choạng rời đi.

Sự dây dưa của Lục Trầm vẫn chưa kết thúc.

Chỉ là nó trở nên im lặng và u ám hơn.

Anh như một cái bóng không thể xua đi, thỉnh thoảng lại xuất hiện gần nhà mẹ nuôi.

Chỉ đứng từ xa nhìn.

Không còn dám đến gần nữa.

Cơn giận của Diệp Trăn thì lại giống như một thùng thuốc nổ vừa bị châm lửa.

Vài ngày sau, vừa từ bệnh viện thăm mẹ nuôi trở ra, khi đi đến một con hẻm khá vắng.

Một chiếc xe tải cũ kỹ đột ngột phanh gấp trước mặt tôi.

← Trang trước Trang sau →
× Zalo QR Alexz