“Vĩnh viễn… vĩnh viễn đừng để ta nhìn thấy ngươi nữa!!!”
Cuối cùng ta vẫn không rời đi.
Không phải ta mặt dày cố bám lấy không chịu đi, mà là tình cảnh lúc ấy của Hoắc phủ thật sự quá hỗn loạn và thê thảm.
Hoắc lão phu nhân vì quá tức giận cùng sốc nặng mà công tâm phun m /áu rồi hôn mê, tình hình cực kỳ nguy hiểm.
Lão đại phu của Hồi Xuân Đường vừa châm cứu vừa dùng thuốc, bận rộn suốt cả một đêm, cuối cùng mới miễn cưỡng giữ lại được một hơi thở cho bà ta.
Thế nhưng con người cũng triệt để suy sụp, từ đó quấn chặt trên giường bệnh, thần trí lúc tỉnh lúc mê.
Trong phủ, lão bộc có thể chủ sự chỉ còn lại một vị quản gia bị dọa tới mất hồn cùng Lý ma ma.
Đám hạ nhân thì chạy mất một nửa, tan tác một nửa, vài người còn ở lại cũng ngày ngày sống trong sợ hãi bất an.
Toán học
Còn về phần Hoắc Quyết…
Sau đêm hôm ấy, hắn tự khóa mình trong thư phòng, không bước ra ngoài thêm lần nào nữa.
Không ăn không uống, cũng không gặp bất kỳ ai.
Chỉ có Lý ma ma ngày ngày run rẩy đem cơm canh đặt trước cửa, tới hôm sau lại lặng lẽ mang những món ăn lạnh ngắt chưa từng động tới đi.
Toàn bộ phủ tướng quân tràn ngập một loại tử khí mục nát như sắp sụp đổ.
Cuối cùng ta vẫn không thể nhẫn tâm bỏ đi mặc kệ.
Không phải vì với Hoắc Quyết còn có tình cũ gì, mà bởi ta không thể trơ mắt nhìn một phủ đệ từng hiển hách huy hoàng như vậy cứ thế sụp đổ trong tuyệt vọng, cũng không thể nhìn những lão bộc vô tội cùng lão phụ nhân hấp hối kia không người chăm sóc.
Ta bảo Xuân Đào trở về trông coi cửa tiệm.
Còn bản thân thì ở lại, tạm thời đảm nhận vai trò “quản gia” của Hoắc phủ.
Ta dẫn theo Lý ma ma cùng mấy lão bộc còn sót lại thu dọn sân viện bị đập phá hỗn loạn, kiểm kê những món đồ bị cướp đi và hư hại — mặc dù vốn dĩ cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Sắp xếp người thay phiên chăm sóc Hoắc lão phu nhân nằm trên giường bệnh, sắc thuốc cho bà ta, đút thuốc, lau người cho bà ta.
Còn phải đối phó với vài “cố nhân” thỉnh thoảng tìm tới dò la tin tức, hoặc nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng.
Về phần Hoắc Quyết…
Ta bảo Lý ma ma cứ tiếp tục đưa cơm như thường lệ.
Hắn không ăn thì đổi món mới.
Ta biết hắn không muốn gặp ta, thậm chí còn hận ta tận xương.
Mà ta cũng sẽ không chủ động đi gặp hắn.
Ta ở lại nơi này, chỉ vì chút lương tri cùng không đành lòng còn sót lại trong lòng mình chưa hoàn toàn biến mất, tuyệt đối không phải vì hắn.
Ngày tháng cứ thế trôi qua trong bận rộn và bầu không khí đè nén ngột ngạt.
Dưới sự chăm sóc cẩn thận, bệnh tình của Hoắc lão phu nhân cuối cùng cũng dần ổn định lại.
Mặc dù cơ thể vẫn cực kỳ suy yếu, nhưng thần trí đã tỉnh táo hơn nhiều.
Sau khi tỉnh lại, nhìn thấy người đứng ra quán xuyến mọi việc trong phủ lại là ta, ánh mắt của bà ta phức tạp tới cực điểm.
Các Ngày lễ & Sự kiện Theo mùa
Hôn nhân
Hôn Nhân
Có xấu hổ, có khó xử, cuối cùng lại hóa thành một tiếng thở dài thật dài, mang theo vô tận hối hận.
Bà ta nắm lấy tay ta, nước mắt đầy mặt, đứt quãng nói:
“Chiêu nhi… là… là lão bà tử ta… có lỗi với con… có lỗi với con a… ông trời… báo ứng… tất cả đều là báo ứng…”
Ta không nói lời an ủi nào, chỉ bình tĩnh rút tay về, tiếp tục đút thuốc cho bà ta.
Có vài loại tổn thương, không phải chỉ một câu xin lỗi là có thể xoa dịu được.
Ta ở lại nơi này, chỉ là muốn cầu một phần an lòng cho chính mình.
Chớp mắt đã tới ngày mười lăm tháng giêng, lễ Thượng Nguyên.
Bên ngoài là đèn đuốc khắp thành, náo nhiệt huyên náo.
Thế nhưng trong Hoắc phủ vẫn lạnh lẽo quạnh quẽ, tử khí trầm trầm.
Hoắc lão phu nhân uống thuốc xong liền chìm vào giấc ngủ sâu.
Ta sắp xếp người trực đêm cẩn thận, sau đó một mình đi tới khoảng sân rộng trống trải cô quạnh.
Ánh trăng lạnh lẽo phủ xuống nền tuyết tàn cùng những cành cây khô héo.
Phía thư phòng vẫn là một mảnh tối đen tĩnh mịch.
Cánh cửa kia đã đóng chặt suốt nửa tháng trời.
Ta nhìn cánh cửa khép kín ấy, trong lòng chỉ còn một khoảng trống rỗng mờ mịt.
Hoắc Quyết, rốt cuộc chàng còn muốn trốn trong đó bao lâu nữa?
Kiêu ngạo năm xưa của chàng đâu rồi?
Khí phách coi thường thiên hạ của chàng đâu rồi?
Chẳng lẽ tất cả đều đã bị trận phong tuyết này hoàn toàn chôn vùi rồi sao?
Đúng lúc ấy —
“Chi nha” một tiếng khẽ vang lên.
Giữa màn đêm tĩnh lặng, âm thanh ấy đặc biệt rõ ràng.
Cánh cửa thư phòng đã đóng kín suốt nửa tháng kia chậm rãi… mở ra.
Một bóng người cao lớn nhưng khom lưng xuất hiện nơi cửa.
Ly hôn & Ly thân
Gia Đình
Thiên văn học
Ánh trăng rơi xuống người hắn.
Hoắc Quyết.
Hắn gầy tới mức gần như biến dạng, hốc mắt hõm sâu, gò má nhô cao, sắc mặt trắng bệch như người mang bệnh.
Râu ria lởm chởm, mái tóc rối tung xõa xuống, trên người vẫn mặc chiếc cẩm bào màu mực đã sớm dơ bẩn rách nát kia.
Hắn vịn khung cửa, bước chân hư phù, lảo đảo đi ra ngoài.
Giống như một u hồn vừa mới bò ra khỏi phần mộ.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt nhìn vầng trăng tròn lạnh lẽo trên bầu trời đêm.
Sau đó lại cực kỳ chậm chạp xoay cổ, ánh mắt lướt qua khoảng sân tiêu điều hoang vắng xung quanh.
Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên người ta đang đứng giữa sân.
Bốn mắt nhìn nhau.
Dưới ánh trăng, trong mắt hắn không còn điên cuồng và hận ý như ngày đó nữa.
Chỉ còn lại sự trống rỗng vô biên cùng tro tàn tĩnh mịch sau khi bị hoàn toàn vét sạch tất cả.
Hắn cứ như vậy nhìn ta thật lâu thật lâu.
Lâu tới mức giống như thời gian cũng đã đông cứng lại.
Sau đó, hắn cực kỳ chậm chạp, cực kỳ khó khăn, kéo theo bước chân nặng nề, từng bước từng bước đi về phía ta.
Mỗi một bước đều giống như giẫm lên mũi đao, lung lay như sắp ngã.
Hắn đi tới trước mặt ta rồi dừng lại.
Khoảng cách rất gần.
Gần tới mức ta có thể ngửi thấy trên người hắn mùi mực hôi hám nồng đậm, hòa lẫn với bụi bặm và… một loại khí tức mục nát suy tàn.
Hắn hé miệng, dường như muốn nói điều gì đó.
Đôi môi khô nứt khẽ run lên, thế nhưng chỉ phát ra vài tiếng khàn khàn vỡ vụn.
Hắn thử mấy lần.
Cuối cùng, một từ cực kỳ yếu ớt, giống như đã dùng cạn toàn bộ sức lực, khó khăn ép ra từ sâu trong cổ họng:
“… Nước…”
Lãng mạn
Thời gian & Lịch
Sau đêm hôm đó, Hoắc Quyết giống như cuối cùng cũng bò ra được khỏi phần mộ tự giam cầm chính mình kia.
Thế nhưng cả con người hắn đều đã thay đổi.
Không còn là vị chiến thần tướng quân khí phách ngút trời, sắc bén lộ rõ như năm xưa nữa.
Thậm chí cũng không còn là người nam nhân từng đứng giữa phố gió tuyết trợn mắt giận dữ nhìn ta, từng ở trong tú phường ép hỏi từng câu nữa.
Hắn trở nên trầm mặc.
Là loại trầm mặc tới cực điểm.
Ánh mắt lúc nào cũng trống rỗng mờ mịt, mang theo một loại mệt mỏi cùng tử khí không cách nào xua tan.
Ngay cả động tác của hắn cũng trở nên chậm chạp nặng nề.
Lý ma ma nói hắn đã sốt cao suốt mấy ngày.
Có lẽ là vì đêm đó quỳ trong tuyết quá lâu, lại thêm tâm trạng u uất đè nén trong lòng, cuối cùng tổn thương tận căn cơ.
Đại phu tới xem qua, chỉ nói là “tâm khí uất kết, ngũ tạng đều tổn thương”, kê vài thang thuốc ôn bổ rồi dặn phải tĩnh dưỡng.
Hắn không còn chống cự chuyện uống thuốc ăn cơm nữa, thế nhưng cũng chỉ máy móc nuốt xuống như hoàn thành nhiệm vụ.
Phần lớn thời gian, hắn ngồi dưới hành lang thất thần nhìn cây hòe trong sân, vừa nhìn là cả một ngày.
Hoặc co mình trong góc tối của thư phòng, không nói không rằng.
Thân thể của Hoắc lão phu nhân đang chậm rãi hồi phục.
Nhìn thấy con trai biến thành bộ dạng này, bà ta vừa đau lòng vừa sốt ruột, sau lưng không biết đã âm thầm khóc bao nhiêu lần.
Bà ta bắt đầu cẩn thận lấy lòng ta, thậm chí còn chủ động đề nghị bán đi chút trang sức riêng cuối cùng còn sót lại để giúp ta gom đủ tám ngàn lượng bạc.
Ta từ chối khéo.
Cẩm Tâm Tú Phường là căn cơ của ta, cũng là đường lui duy nhất của ta.