Hai chữ ấy giống như l/ưỡi đ/ao lạnh ngắt, hung hăng đ/âm thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong tim ta.
“Thấu hiểu?”
Ta bật cười.
Trong tiếng cười ấy chất chứa vô tận bi thương cùng châm chọc.
“Hoắc Quyết, chàng nói cho ta biết…”
“Ba năm nay, hơn một ngàn ngày đêm này…”
“Ta đã thấu hiểu chàng còn chưa đủ sao?”
“Chàng xuất chinh bên ngoài, là ta thay chàng phụng dưỡng mẫu thân, quản lý nội vụ phủ tướng quân, chưa từng dám chểnh mảng nửa phần.”
“Mẫu thân chàng không thích ta, chê ta xuất thân thương hộ, không xứng với phủ tướng quân cao quý của Hoắc gia.”
“Bà ấy nơi nơi gây khó dễ, cắt xén chi tiêu của ta, ngày ngày chỉ cây dâu mắng cây hòe.”
“Ta từng oán trách với chàng nửa câu nào chưa?”
“Mỗi lần chàng khải hoàn trở về, mang theo không phải thủ cấp chủ soái quân địch thì cũng là kỳ trân dị bảo đoạt được nơi sa trường.”
“Nhưng chàng có từng nghĩ tới không?”
“Trong những ngày chàng không ở phủ…”
“Thê tử của chàng, ngay cả muốn uống một bát canh nóng cũng phải nhìn sắc mặt của bà tử phòng bếp.”
“Trên người ta mặc…”
“Vẫn là y phục cũ của hai năm trước.”
Ta nhìn hắn, từng câu từng chữ đều bình tĩnh đến mức khiến người ta nghẹt thở.
“Chàng nói chàng có trách nhiệm, phải bảo vệ quốc gia xã tắc.”
“Ta thấu hiểu.”
“Nhưng chàng nói cho ta biết…”
“Khi thuộc hạ dưới trướng chàng được cùng gia quyến đoàn viên trong những ngày lễ tết…”
“Còn thê tử của chàng lại chỉ có thể một mình canh giữ phủ tướng quân rộng lớn lạnh lẽo này…”
“Nghe tiếng pháo vang ngoài phố…”
“Âm thầm đoán xem giờ phút này chàng đang uống rượu trong quân doanh…”
“Hay đang ở nơi nào khác quan trọng hơn ta…”
“Vậy sự thấu hiểu của ta…”
“Rốt cuộc tính là gì?”
Giọng nói của ta không lớn.
Thế nhưng lại giống như một l/ưỡi đ/ao cùn, từng chút từng chút r/ạch n/át bầu không khí yên tĩnh trong thư phòng.
Bàn tay đang siết lấy cổ tay ta của Hoắc Quyết chẳng biết từ lúc nào đã dần dần buông lỏng.
Hắn nhìn ta.
Trong ánh mắt có chấn động.
Còn có cả sự chật vật khi lớp ngụy trang bị người khác từng chút bóc trần sạch sẽ.
“Những chuyện này…”
Giọng hắn khàn đặc đến khó nghe.
“Vì sao nàng chưa từng nói với ta?”
“Nói với chàng?”
Ta nhẹ nhàng rút cổ tay đã gần như tê cứng về, đầu ngón tay khẽ xoa lên những vết hằn đỏ rõ rệt trên da thịt.
“Hoắc tướng quân ngày ngày trăm công nghìn việc, ngay cả quốc gia đại sự còn chưa xử lý xuể.”
“Chút tâm tư vụn vặt của một nữ nhân hậu viện như ta, sao dám mang ra quấy nhiễu chàng?”
“Cho dù có nói…”
“Cùng lắm cũng chỉ đổi lại một câu ‘làm bộ làm tịch’, hoặc một câu ‘thân là chủ mẫu phủ tướng quân, ngay cả chút ủy khuất ấy cũng chịu không nổi’ mà thôi.”
Ta chậm rãi đi tới bên cửa sổ.
Ngoài sân, những cành cây trơ trụi dưới ngày đông lạnh lẽo đang bị gió thổi đến lay động.
“Hoắc Quyết.”
“Lòng người không phải đá tảng.”
“Nó sẽ lạnh.”
“Cũng sẽ ch/ế/t.”
“Tình ý ta dành cho chàng…”
“Từ lâu đã cạn sạch trong hết lần này tới lần khác chàng đối xử sơ suất với ta.”
“Cạn sạch trong những lần mẫu thân chàng liên tục gây khó dễ.”
“Cạn sạch trong lần chàng vì một nha hoàn mà khiến ta mất hết thể diện trước mặt mọi người.”
“Cũng cạn sạch trong từng lần chàng lấy cái gọi là ‘trách nhiệm’ ra làm lý do, bỏ mặc ta giữa trời gió tuyết.”
“Từng chút một…”
“Cho tới khi chẳng còn lại gì nữa.”
Ta xoay người lại.
Ánh mắt lạnh lẽo rơi xuống người hắn.
Bên trong không có hận.
Cũng không có oán.
Chỉ còn lại một mảnh trống rỗng quyết tuyệt.
“Hôm nay phong hòa ly thư này…”
“Chàng ký cũng phải ký.”
cũng phải ký.”
“Ngưỡng cửa phủ tướng quân quá cao.”
“Ta Sở Chiêu trèo không nổi.”
“Cũng không muốn tiếp tục trèo nữa.”
Trong thư phòng lập tức rơi vào một mảnh tĩnh mịch ch/ế/t lặng.
Chỉ còn tiếng than lửa trong chậu đồng thỉnh thoảng phát ra vài âm thanh “tách tách” rất khẽ.
Hoắc Quyết đứng bất động tại chỗ.
Thân hình cao lớn vốn luôn kiêu ngạo thẳng tắp ấy, giờ phút này lại lộ ra vài phần cứng đờ hiếm thấy.
Hắn gắt gao nhìn chằm chằm phong hòa ly thư trên bàn.
Giống như thứ đặt trước mặt hắn không phải một tờ giấy mỏng…
Mà là một đ/ạo bùa đòi m/ạng.
Hắn hung hăng đấm mạnh một quyền xuống bàn gỗ tử đàn.
Tiếng động lớn vang lên khiến cả góc bàn cũng theo đó nứt vỡ.
“Sở Chiêu!”
Hai mắt hắn đỏ ngầu, giống như một con mãnh thú bị dồn đến đường cùng nhưng lại không biết nên phát tiết thế nào.
“Nàng thật sự tuyệt tình đến vậy sao?”
“Ngay cả chút tình cũ cũng không niệm?”
“Chúng ta…”
“Chúng ta?”
Ta trực tiếp cắt ngang lời hắn.
Giọng điệu bình tĩnh đến lạnh người.
“Giữa chúng ta…”
“Còn có thứ gọi là tình cũ để nhắc tới sao?”
“Hoắc tướng quân…”
“Đừng khiến ta càng thêm xem thường chàng.”
“Xem thường ta?”
Dường như hắn vừa nghe được chuyện nực cười nhất thiên hạ, tức giận đến bật cười.
“Hay cho một Sở Chiêu!”
“Hôm nay nàng bước ra khỏi cánh cửa này…”
“Sau này đừng hòng quay trở về nữa!”
“Ta Hoắc Quyết tuyệt đối không…”
“Tướng quân cứ yên tâm.”
Ta nhàn nhạt tiếp lời hắn.
Sau đó từ trong tay áo lấy ra thêm một phần văn thư đã chuẩn bị từ trước, nhẹ nhàng đặt xuống cạnh góc bàn đã nứt vỡ.
“Đây là danh sách của hồi môn của ta.”
“Cùng bản sao sổ sách chi tiêu của phủ tướng quân suốt ba năm qua.”
“Của hồi môn của ta…”
“Ta sẽ mang đi toàn bộ.”
“Còn một cây kim, một sợi chỉ thuộc về phủ tướng quân…”
“Ta Sở Chiêu tuyệt đối không lấy thêm nửa phần.”
Ta hơi dừng lại.
Ánh mắt chậm rãi đối diện với đôi mắt đầy chấn động của hắn.
“Về phần hưu thư…”
“Là chàng muốn hưu thê…”
“Hay muốn cùng ta hòa ly…”
“Còn phải mời tướng quân suy nghĩ cho thật rõ.”
“Ký xuống phong hòa ly thư này, giữa ta và chàng ít nhất vẫn còn xem như tụ tán trong hòa khí.”
“Cũng coi như giữ lại cho nhau chút thể diện cuối cùng.”
“Nhưng nếu tướng quân nhất quyết muốn làm lớn chuyện tới công đường…”
“Muốn đưa cho ta một phong hưu thư…”
Giọng nói của ta từng chữ từng chữ lạnh sắc như l/ưỡi đ/ao.
“Vậy thì ta cũng không ngại để toàn bộ thượng kinh thành đều nghe xem…”
“Đường đường chiến thần tướng quân rốt cuộc đã đối xử với chính thê kết tóc của mình như thế nào.”
“Đã sủng ái nha hoàn ra sao…”
“Lại ép chính thất đến mức thà mang tiếng bị hưu bỏ…”
“Cũng nhất quyết phải rời khỏi phủ tướng quân này.”
Sắc mặt Hoắc Quyết trong nháy mắt xanh mét.
Gân xanh trên trán nổi lên dữ dội.