“Lão phu nhân nói rồi, quy củ trong phủ này, cho dù muốn rời đi, cũng phải tới trước mặt bà ấy dập đầu một cái, tạ ơn sự ‘chiếu cố’ suốt mấy năm qua mới phải.”
Bà ta cố ý nhấn mạnh hai chữ “chiếu cố”, trong giọng nói tràn đầy châm chọc.
Xuân Đào tức đến mức mặt trắng bệch, muốn bước lên tranh luận.
Ta nhẹ nhàng giữ lấy tay nàng.
Ta nhìn về phía Vương ma ma, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào:
“Phiền ma ma chuyển lời với lão phu nhân, ta và Hoắc tướng quân đã ký hòa ly thư.”
“Từ giờ phút này trở đi, ta và Hoắc phủ không còn bất kỳ liên quan nào nữa.”
“Quy củ bên phía lão phu nhân…
xin thứ cho Sở Chiêu không thể tuân theo.”
Vương ma ma không ngờ ta lại dám chống đối dứt khoát như vậy, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Đúng là đồ không có quy củ!
Ta thấy là bị hưu bỏ thì có!
Loại thương hộ tiện chân như ngươi cũng xứng để tướng quân ký hòa ly thư sao?
Chắc chắn là ngươi…”
“Vương ma ma!”
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau lưng, mang theo cơn giận bị đè nén.
Chúng ta đồng thời quay đầu lại.
Không biết từ lúc nào, Hoắc Quyết đã đứng dưới cây cột hành lang cách đó không xa, sắc mặt xanh mét, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm về phía Vương ma ma.
tướng quân!”
Vương ma ma hoảng sợ giật mình, lập tức đổi sang vẻ mặt nịnh nọt.
“Lão nô chỉ là phụng mệnh lão phu nhân…”
“Cút sang một bên!”
Hoắc Quyết lạnh giọng quát khẽ.
Âm thanh không lớn, thế nhưng lại mang theo uy nghiêm không cho phép cãi lời.
Vương ma ma sợ tới mức run lên, không dám nói thêm một câu nào nữa, xám xịt lui sang bên cạnh.
Ánh mắt của Hoắc Quyết vượt qua Vương ma ma, rơi xuống người ta.
Ánh mắt ấy cực kỳ phức tạp, có lửa giận chưa tan, có sự khó xử vì bị chống đối, dường như còn có cả một tia…
muốn nói gì đó nhưng lại không thể thốt ra thành lời.
Ta bình tĩnh dời tầm mắt đi, không nhìn hắn thêm nữa.
Đối diện với phương hướng hắn đang đứng, ta lại hơi khuỵu gối, hành một lễ từ biệt tiêu chuẩn.
Sau đó, ta nắm lấy tay Xuân Đào, không ngoảnh đầu lại mà bước qua cánh cửa cao lớn ấy.
Cánh cửa sơn son phía sau lưng chậm rãi khép lại, phát ra âm thanh nặng nề mà kéo dài.
Ngăn cách hoàn toàn thế giới bên trong — nơi từng chứa đựng toàn bộ yêu hận si mê dây dưa của ta.
Cũng ngăn cách luôn…
ánh mắt cuối cùng của người nam nhân ấy nhìn theo ta.
Ánh mặt trời mùa đông rơi xuống gương mặt, mang theo chút hơi ấm nhàn nhạt.
Ta hít sâu một hơi, luồng không khí lạnh buốt tràn vào phổi, mang tới một loại tỉnh táo và…
nhẹ nhõm chưa từng có.
“Tiểu thư, chúng ta đi đâu đây?”
Xuân Đào nhỏ giọng hỏi, trong lời nói mang theo một tia mờ mịt đối với tương lai.
Ta siết chặt tay nàng, ánh mắt hướng về cuối con phố dài đông đúc người qua lại.
“Đi tới nơi thuộc về chúng ta.”
Ta dẫn theo Xuân Đào, không quay về Sở gia.
Cha mẹ ta thật lòng yêu thương ta, thế nhưng Sở gia cũng không phải thế gia vọng tộc gì, chỉ là một nhà thương hộ khá giả bình thường.
Năm đó có thể kết thân với phủ tướng quân đã là trèo cao.
Bây giờ ta hòa ly quay về nhà mẹ đẻ, cho dù cha mẹ không nói gì, thì những lời dị nghị cùng ánh mắt khác thường của họ hàng trong tộc cũng đủ khiến cha mẹ khó xử, đủ khiến ta nghẹt thở.
Quan trọng hơn là, ta không muốn tiếp tục dựa dẫm vào bất kỳ ai nữa.
Ba năm trước, ta mang theo mười dặm hồng trang, ôm đầy mong chờ mà gả vào phủ tướng quân.