06-05-2026
Ngày thông tin được công bố, Trần Lỗi gọi cho tôi.
Giọng cậu ta đã khác hẳn hai năm trước.
Hai năm trước, cậu ta từng nói “Chị Tô em xin chị đấy”, giọng đầy hoảng loạn.
Còn bây giờ:
“Chị Tô, sếp Hà giao em vị trí CEO. Em có hơi bất ngờ, nhưng em muốn làm tốt. Chị có lời khuyên gì cho em không?”
Giọng điệu rất vững vàng.
“Thứ nhất, đừng ôm hết việc về mình. Cậu đã thấy bài học của tôi rồi.”
“Vâng.”
“Thứ hai, khối lượng công việc của từng vị trí phải minh bạch. Không được để xảy ra chuyện một người gánh việc của tám phòng ban mà không ai hay biết.”
“Em hiểu.”
“Thứ ba, đừng tiếc chi phí. Cần tuyển thì tuyển, cần mua hệ thống thì mua. Bên cậu đã dùng sản phẩm của Giản Chu chưa?”
“Dùng rồi ạ. Hiệu quả rất rõ. Năng suất hành chính tăng gần 60%.”
“Vậy là tốt.”
“Chị Tô.”
“Sao?”
“Cảm ơn chị.”
“Không cần cảm ơn. Cứ điều hành tốt Hằng Viễn là được.”
Cúp máy, tôi ngả lưng ra ghế.
Tập đoàn Hằng Viễn.
Nơi tôi đã ở lại lâu nhất trong cuộc đời.
Từ ba mươi mốt tuổi đến bốn mươi ba tuổi.
Mười hai năm.
Hơn một nghìn lần mặt trời mọc rồi lặn.
Không biết bao nhiêu đêm làm việc đến khuya.
Không biết bao nhiêu lần dọn dẹp hậu quả cho người khác.
Không biết bao nhiêu lần… bị coi như chưa từng tồn tại.
Nhưng cũng chính nơi đó, tôi học được tất cả những kỹ năng giúp mình đứng vững đến hôm nay.
Xây dựng quy trình.
Thiết lập hệ thống.
Quản lý nhà cung cấp.
Đối chiếu sổ sách.
Sắp xếp lịch trình.
Viết biên bản.
Xử lý khiếu nại.
Điều phối dự án.
Nếu không có mười hai năm ở Hằng Viễn…
Sẽ không có Công nghệ Giản Chu.
Nếu không có những đêm bị lãng quên…
Sẽ không có những ngày được nhìn thấy như hiện tại.
Vì vậy, tôi không hận Hằng Viễn.
Chỉ là… tôi không còn nợ gì nơi đó nữa.