Phản ứng thai kỳ của Tô Nhiễm rất nặng.
Cố Hành Chi mỗi ngày đều đổi món nấu cho cô ta.
Cô ta sợ mèo chó, liền muốn vứt con mèo mướp tôi nuôi suốt ba năm đi.
“Tiểu Nhiễm đang mang thai, tâm trạng dễ thay đổi, chỉ là con thú thôi mà, bỏ thì bỏ đi.”
Tô Nhiễm không ngủ quen giường nhỏ, nằng nặc đòi ngủ phòng ngủ chính của tôi.
Cố Hành Chi nhìn tôi, tỏ vẻ khó xử:
“Tiểu Nhiễm đang mang thai mà. Em ngủ đâu chẳng được, đừng so đo quá.”
Cho đến một ngày, Tô Nhiễm trượt chân ngã từ cầu thang xuống.
Khi Cố Hành Chi chạy đến, cô ta đang nằm dưới đất, ôm bụng, rên rỉ.
“Em chỉ làm vỡ chiếc vòng tay của chị Như Ân thôi, mà chị ấy liền đẩy em ngã xuống cầu thang…”
Mà lúc đó…tôi đang ngồi trong phòng, ôm chiếc vòng ngọc, nước mắt tuôn rơi.
Đó là món đồ duy nhất bà ngoại để lại cho tôi.
Cũng là người duy nhất trong thế giới này từng thật lòng đối xử tốt với tôi.
Tôi từng nhiều lần nhắc Tô Nhiễm không được vào phòng tôi.
Lại càng không được động vào đồ đạc của tôi.
Thế mà cô ta không chỉ vào, còn lục lọi tung cả phòng lên.
Cố Hành Chi dĩ nhiên biết chiếc vòng ngọc ấy quan trọng với tôi thế nào.
Nhưng anh ta vẫn trừng mắt nhìn tôi:
“Trầm Như Ân, anh biết chiếc vòng đó rất quan trọng với em. Nhưng bà ngoại em cũng đã mất mười năm rồi.”
“Lẽ nào… hai mạng người còn không bằng một cái vòng sao?”
Tô Nhiễm được đưa đến bệnh viện.
Cố Hành Chi rất nhanh liền bỏ cô ta lại để quay về “an ủi” tôi.
“Như Ân, anh biết em không làm. Anh tin, chuyện đó không phải do em.”
Nghe anh ta nói câu này, tim tôi cuối cùng cũng dịu đi một chút.
Nhưng…câu nói tiếp theo của anh ta lại đẩy trái tim tôi rơi thẳng xuống đáy vực.
“Tô Nhiễm là người không có tâm cơ. Cô ấy dám lấy tính mạng mình và đứa bé trong bụng ra để vu oan cho em, điều đó cho thấy cô ấy rất sợ em.”
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta:
“Thế thì sao?”
“Cho nên… nên… em có thể chuyển ra ngoài ở tạm không?”
“Ít nhất… đợi đến khi cô ấy sinh con xong rồi hãy về.”
“Như Ân, coi như anh cầu xin em đấy. Sau này con của Tô Nhiễm cũng là con của em, là con của chúng ta… em làm vậy, là vì tương lai của chúng ta, được không?”
Tôi thấy nực cười.
Tát cho anh ta một cái thật mạnh.
Anh ta không giận, cũng không phản kháng, chỉ để mặc tôi đánh, mắng.
“Em cứ đánh, cứ mắng, là lỗi của anh, em có xé xác anh ra cũng được… chỉ xin em… hãy nhường nhịn Tô Nhiễm một chút…”
Nực cười đến tột cùng.
Tôi muốn cười, mà cười không nổi.
Dĩ nhiên tôi không đồng ý dọn đi.
Còn Tô Nhiễm thì mặt dày ở lại tiếp trong nhà tôi.
Ban đầu tôi không hiểu cô ta cố chấp như vậy để làm gì.
Cho đến khi tôi phát hiện...
Tình trạng sức khỏe của Tô Nhiễm không nghiêm trọng, rất nhanh đã được xuất viện.
Nhưng vừa bước vào nhà, con mèo mướp tôi nuôi – Đại Kiều – liền nhào vào bụng cô ta.
Tô Nhiễm hét to một tiếng, lại ngã lăn xuống sàn.
Tôi bước lại gần thì ngửi thấy—trên người Tô Nhiễm, có mùi bạc hà rất nồng.
Bấm lin kế bên để đọc tiếp: