“Ân Ân, nghe anh giải thích.”
“Chuyện đó… chỉ là ngoài ý muốn.”
“Hôm đó, bọn anh vừa giải được một bài toán thế kỷ.”
“Anh với Tô Nhiễm vui quá, nên uống nhiều rượu.”
“Em biết mà, anh không uống được rượu. Sau đó anh say… rồi tưởng cô ấy là em…”
Nói đến cuối, giọng anh ta gần như nghẹn lại.
Nhưng tôi chỉ lạnh nhạt nhìn.
“Theo nghiên cứu khoa học, nếu say rượu thật sự thì… không làm được chuyện đó. ”
Nghe vậy, mặt Cố Hành Chi tái xanh.
Anh ta rất giỏi tìm lý do.
Luôn biết cách biện hộ cho mình.
Nhưng dù có hàng vạn lời giải thích, lần này, tôi không muốn nghe nữa.
“Chúng ta ly hôn đi.”
Tôi đưa anh ta tờ đơn ly hôn.
Anh ta hoảng sợ nắm lấy tay tôi.
“Không! Không đời nào! Anh sao có thể ly hôn với em được?”
“Anh yêu em, Như Ân. Từ ngày gặp em, anh đã biết em là người anh yêu nhất trên đời này.”
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
“Vậy anh bảo Tô Nhiễm bỏ đứa bé đi. Hai người không được gặp nhau nữa. Cả đời này cũng không được liên quan đến nhau.”
Cố Hành Chi bỗng ngẩng đầu.
Anh ta nhìn tôi đầy kinh ngạc — giống như vừa nghe điều không tưởng.
“Đứa trẻ là vô tội.”
Phải rồi. Đứa trẻ là vô tội.
“Vậy còn con của chúng ta thì sao? Anh quên rồi sao? Chúng ta cũng từng có một đứa con.”
Cố Hành Chi muốn ôm tôi vào lòng.
Tôi lập tức tránh khỏi vòng tay anh ta.
“Ân Ân, là anh có lỗi với em.”
“Vậy… đứa bé của Tô Nhiễm, để em làm mẹ nó được không? Anh sẽ để cô ấy sinh con, rồi đưa con cho em nuôi.”
Tôi khẽ cong môi, cười lạnh.
“Được thôi.”
Anh ta mở to mắt, vui mừng khôn xiết.
“Ân Ân, em đồng ý rồi sao?”
Cố Hành Chi mừng rỡ ôm chặt lấy tôi.
“Anh biết mà, em vẫn còn yêu anh. Ân Ân, anh cũng yêu em.”
Vì sao không để Tô Nhiễm bỏ đứa bé ư?
Vì… đứa bé này còn có giá trị lợi dụng.
Anh ta vừa nói vừa bế tôi lên.
“Em không biết đâu, dạo này anh thấy có lỗi với em lắm, cứ luôn trốn tránh em.”
“Mấy hôm nay ăn không ngon, ngủ không yên, đêm nào cũng suy nghĩ phải làm sao để em tha thứ.”
“Ân Ân, anh nhớ em lắm…”
Nói rồi, anh ta đặt tôi xuống giường.
Trong mắt ánh lên dục vọng, toàn thân đè lên tôi.
Một cơn buồn nôn trào lên trong tôi.
“Đủ rồi. Anh đi đi, giờ tôi không muốn thấy mặt anh.”
Biết tôi đồng ý để Tô Nhiễm sinh đứa bé, Cố Hành Chi lập tức đón cô ta về sống chung trong nhà.
“Cô ấy mang thai, lại ở thành phố lạ, ở cùng nhà thì có thể chăm sóc lẫn nhau.”