Trầm Dự Bạch thẳng thắn thừa nhận.
“Vãn Vãn từ nhỏ bị hen suyễn, Hải Đại gần nhà cô ấy.”
“Ừ, rồi sao nữa?”
“Em thông minh như vậy, đi đâu cũng như nhau.”
“Còn Lâm Vãn thì không được. Cô ấy phải vào Hải Đại, sức khỏe cô ấy không tốt.”
Trong miệng anh ta, hết lần này đến lần khác… toàn là Lâm Vãn!
Lâm Vãn là bạn cùng lớp cấp ba, thường xuyên xin nghỉ học ở nhà tự học.
Ngày trước, anh ta nói Lâm Vãn là con gái ân nhân của gia đình anh ta, từ nhỏ đã yếu ớt, cần anh ta chăm sóc.
Nhưng người yêu của anh ta — là tôi!
Thế mà bây giờ thế này là thế nào?
Chẳng lẽ anh ta định để tôi… đi chăm sóc cái “em gái” trên danh nghĩa đó sao?!
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, tôi chỉ thấy nực cười và khó tin đến mức buồn nôn.
“Tôi chỉ hỏi anh một câu – sao anh không tự chọn Hải Đại?”
Giọng anh ta nghe có chút gấp.
“Ba mẹ anh không cho.”
À, thì ra anh ta có ba mẹ, còn tôi là trẻ mồ côi nên dễ bị bắt nạt sao!
“Em vào Hải Đại là phương án hoàn hảo nhất mà anh có thể nghĩ ra.”
“Chỉ có như vậy, Lâm Vãn mới chịu ngoan ngoãn chọn Hải Đại – ngôi trường gần nhà.”
Đôi khi, người ta cười khi đã cạn lời.
“Haha… phương án hoàn hảo!!!”
“Anh chẳng lẽ không biết, điều tôi luôn mong mỏi là Học viện Y Bắc Kinh sao?!”
“Trên bàn học của tôi dán tờ giấy to đùng ghi năm chữ Học viện Y Bắc Kinh — anh bị mù à?!”
Tôi gào xong, đầu dây bên kia chìm vào im lặng.
Rất lâu sau đó.
“Chuyện đã đến nước này, nói gì cũng vô ích rồi.”
“Coi như từ nay mỗi người một ngả đi.”
Tôi dứt khoát cúp máy.
Thật là nực cười!
Anh ta hy sinh ước mơ của tôi, rồi lại nói đó là “phương án hoàn hảo”!
Mẹ tôi mất khi sinh tôi.
Cha tôi là một bác sĩ nông thôn.
Ký ức rõ ràng nhất thời thơ ấu của tôi, là hình ảnh cha dưới ánh đèn, cầm ống nghe.
Ông thường bị gọi đi giữa đêm khuya, khi trở về ống quần luôn lấm bùn đất.
Nhưng ông vẫn mỉm cười kể cho tôi nghe: “Hôm nay ba cứu được một đứa bé sốt cao.”
Năm tôi 12 tuổi, cha tham gia cấp cứu một người dân trong làng bị ngộ độc thuốc trừ sâu, cùng trưởng thôn đưa bệnh nhân đến bệnh viện thành phố.
Người bệnh sống sót.
Nhưng trên đường về, trời đổ mưa lớn, đường núi trơn trượt.
Cha tôi ngã xuống chân núi… và không qua khỏi.
Sau tang lễ, trưởng thôn nói tôi không phải là trẻ mồ côi, mà là con của cả ngôi làng này.
Dân làng tự nguyện quyên góp tiền cho tôi đi học.
Mỗi lần họp phụ huynh, các bác, các chú trong làng lại thay nhau đến, đứng xếp hàng ngoài cửa lớp, miệng cười toe toét.
Họ biết tôi học giỏi, hy vọng tôi đỗ vào một trường đại học thật tốt, mong tôi có tiền đồ.
Khi còn sống, cha luôn nói với tôi: “Niệm Niệm, phải học giỏi, vào trường y tốt nhất.”
Trên bàn học của tôi luôn dán dòng chữ – Học viện Y Bắc Kinh.
Đó là mục tiêu tôi kiên định theo đuổi.