TRUYỆN ĐỌC

SƯU TẦM TRUYỆN HAY

Quay lại Truyện đọc

TỪNG RƠI VÀO VỰC SÂU-1

Đăng bởi PVYSTORE 2026-07-04 10:05:02 Trang 1/5 👁 182 lượt xem
TỪNG RƠI VÀO VỰC SÂU-1

Chương 1

Bảy năm sau khi bị buộc thôi học, tôi gặp lại Lục Ngôn Thâm tại đồn công an.

Anh là đại diện doanh nhân trẻ được vinh danh, được mọi người tâng bốc như sao sáng giữa trời.

Còn tôi thì cô đơn lẻ bóng, tiều tụy hốc hác.

Anh sững người rất lâu, mới khó khăn mở miệng: “Giang Tâm Du, sau khi em thôi học, mấy năm nay em đã đi đâu?”

“Nếu em sống không tốt, tại sao không quay về tìm anh?”

Đúng lúc đó, nhân viên gọi đến tên tôi: “Số 12, cô Giang, giấy chứng tử cô xin đã làm xong rồi.”

Tôi dửng dưng đứng dậy.

Lục Ngôn Thâm mặt đầy phức tạp, giọng run run: “Giang Tâm Du, ai... ai chết vậy?”

Tôi không nhìn anh, nghiêng người định đi ngang qua.

Nhưng cánh tay lại bị anh nắm lấy.

Thấy tôi không nói gì, giọng anh càng thêm gấp gáp:

“Anh đã đến cô nhi viện tìm em không chỉ một lần, viện trưởng nói em đã rời đi từ lâu rồi.”

“Mọi người đều đồn rằng em đã bỏ trốn với tên du côn khiến em mang thai.”

Anh mím môi, cố tìm kiếm chút dao động trong mắt tôi: “Nhưng anh không tin em là loại người như vậy.”

Tôi hất tay anh ra, giọng điềm tĩnh: “Vậy cảm ơn anh đã tin tôi.”

Đúng lúc này, một bóng dáng duyên dáng bước vào.

“Anh à, bạn gái yêu dấu của anh nhờ em mang cà phê đến cho anh…”

Lục Miểu Miểu chưa nói xong thì ánh mắt đã dính chặt vào tôi.

Khuôn mặt được trang điểm kỹ càng lập tức trầm xuống, sự chán ghét trong mắt không hề che giấu.

“Giang Tâm Du, đúng là âm hồn không tan, bảy năm không gặp, vừa quay lại đã bám lấy anh tôi không buông à?”

Cô ta nhét ly cà phê vào tay Lục Ngôn Thâm, rồi săm soi tôi từ đầu đến chân.

“Lúc trước cô không biết xấu hổ quyến rũ anh tôi, rồi còn lén lút qua lại với người khác đến mức mang thai, chuyện vỡ lở bị trường đuổi học, giờ còn mặt mũi xuất hiện trước mặt chúng tôi sao?”

Lục Ngôn Thâm nhíu mày, quát khẽ: “Miểu Miểu!”

Nhưng Lục Miểu Miểu như chẳng hề nghe thấy, bĩu môi nói tiếp:

“Không phải mấy năm nay cô ở ngoài bán thân kiếm tiền đấy chứ?”

“Dù sao cô cũng chẳng có bằng đại học, ngoài cái mặt ra thì còn gì để sống?”

Nói xong, cô ta che miệng làm ra vẻ ngây thơ hối lỗi:

“Xin lỗi nha Giang Tâm Du, tôi không cố ý nói vậy đâu.”

“Chỉ là nhớ đến chuyện năm xưa cô phản bội anh tôi, nhất thời không kiềm chế được thôi.”

Cô ta nở một nụ cười giả tạo: “Để xin lỗi, tôi mời cô ăn một bữa nhé?”

Không đợi tôi trả lời, cô ta đã thân mật khoác tay Lục Ngôn Thâm, cười nói:

“Anh à, hay gọi cả chị Tô Vãn đến đi, hai người sắp kết hôn rồi còn gì.”

“Cho Giang Tâm Du gặp mặt một chút cũng hay mà, dù sao ngày xưa họ cũng là bạn thân tốt của nhau.”

Tim tôi chợt nhói lên.

Tô Vãn – người từng là chị cả ở cô nhi viện, luôn che chở tôi, từng nói sau này sẽ làm phù dâu trong đám cưới tôi và Lục Ngôn Thâm.

Vậy mà khi tôi bị cả thế giới lên án, chính cô ta lại đứng ra xác nhận tôi có hành vi không đứng đắn.

Thì ra sau khi tôi rời đi, người yêu và người bạn thân của tôi đã ở bên nhau.

Tôi lạnh lùng lên tiếng, giọng đầy xa cách:

“Ăn cơm thì thôi đi, chúng ta… cũng chẳng thân thiết gì.”

Lục Ngôn Thâm nhìn vẻ mặt lạnh lùng, không chút mềm lòng của tôi, chân mày càng nhíu chặt.

Anh im lặng vài giây, như đang đưa ra một quyết định khó khăn rồi mở miệng:

“Tâm Du, chẳng phải em là trẻ mồ côi sao, rốt cuộc em đến làm giấy chứng tử cho ai?”

“Nếu bây giờ em khó khăn, có thể đến công ty anh làm việc.”

“Hậu cần hay lễ tân gì cũng được, nhất định sẽ có chỗ cho em… dù sao năm đó…”

Anh không nói hết, nhưng tôi hiểu anh muốn nói gì.

Dù sao năm đó, chúng tôi từng có khoảng thời gian tốt đẹp.

Dù sao năm đó, anh có lẽ từng thật lòng với tôi một chút.

“Ai chết thì cũng chẳng liên quan đến anh, Lục Tổng.”

Tôi ngẩng đầu, lần đầu tiên đối diện thẳng ánh mắt anh: “Chuyện của tôi tự tôi giải quyết được, không phiền anh bận tâm.”

Ánh mắt anh đột ngột co lại, như thể bị thứ gì đâm trúng.

Lục Miểu Miểu đứng bên cạnh giọng điệu mỉa mai: “Anh à, người ta không biết cảm ơn thì thôi, anh việc gì phải nhiệt tình tự rước lấy bẽ mặt.”

“Nhìn cái vẻ kiêu căng đó, không biết còn tưởng cô ta giỏi giang lắm.”

Ngày trước, khi tôi bị chặn trong nhà vệ sinh, bị người ta dùng bút đỏ viết lên đồng phục chữ “đàn bà hư hỏng”, bị dán lên người tờ giấy “một đêm ba mươi”, tôi cũng rất cần anh.

Khi tôi bị cả trường chỉ trỏ, chửi rủa rằng tôi là đồ tiện nhân dùng thân xác để mê hoặc Lục Ngôn Thâm, tôi cũng từng mong anh đứng ra giải thích cho tôi.

Nhưng anh chọn im lặng, tin vào những lời đồn bịa đặt đó.

Bây giờ, làm sao tôi có thể coi trọng một người từng hủy hoại cả cuộc đời tôi?

Sau khi trở lại Hải Thành, tôi vốn không định né tránh Lục Ngôn Thâm.

Thế nhưng khi trợ lý mang đến bản kế hoạch hợp tác chuẩn bị trình cho tập đoàn Lục Thị, tôi vẫn sững người một lúc.

Ngày đến Lục Thị, Lục Miểu Miểu tự mình ra mặt.

Cô ta vắt chéo chân ngồi trên ghế, ngắm nghía bộ móng vừa mới làm đẹp.

Cô ta thậm chí chẳng buồn liếc nhìn bản kế hoạch tôi đưa, chỉ tùy tiện lật vài trang rồi bật cười khinh miệt:

“Thứ này mà cũng dám mang đến cho Lục Thị xem à?”

Trang sau →
× Zalo QR Alexz