TRUYỆN ĐỌC

SƯU TẦM TRUYỆN HAY

Quay lại Truyện đọc

TỪNG RƠI VÀO VỰC SÂU-1

Đăng bởi PVYSTORE 2026-07-04 10:05:02 Trang 2/5 👁 180 lượt xem
TỪNG RƠI VÀO VỰC SÂU-1

Chương 2

Rồi tiện tay ném thẳng vào thùng rác bên cạnh, như thể sợ dính bẩn.

“Giang Tâm Du, đến cấp ba còn chưa tốt nghiệp, cô nghĩ mình có thể viết nổi một bản kế hoạch ra hồn sao?”

“Dự án này là cô ngủ với ai để đổi lấy đấy? Nhìn thôi tôi còn thấy bẩn.”

Tôi hơi nhíu mày: “Giám đốc Lục, bản kế hoạch là tâm huyết của cả đội, mong cô tôn trọng một chút.”

Cô ta hất cằm, đầy khinh thường: “Cô xứng chắc? Trừ khi ông chủ của cô sa thải cô, còn không thì khỏi bàn.”

Lục Ngôn Thâm ngồi yên lặng bên cạnh, chứng kiến việc tôi bị em gái anh ta sỉ nhục.

Có lẽ… anh đang chờ tôi chịu không nổi nữa — rồi chạy đến cầu xin anh.

Tôi cúi xuống nhặt bản kế hoạch lên, giọng lạnh lùng:

“Nếu Giám đốc Lục vì tư thù cá nhân mà từ chối hợp tác, vậy chúng tôi chỉ đành tiếc nuối mà rút lui.”

Nói xong tôi quay người rời đi, phía sau vang lên tiếng Lục Miểu Miểu tức tối chửi rủa.

Ra đến cửa thang máy, vừa đúng lúc có người từ trong bước ra, suýt nữa thì đụng vào tôi.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Cả hai đều sững lại.

Cô ta xách một hộp cơm trưa được chuẩn bị tỉ mỉ, có lẽ là mang đến cho Lục Ngôn Thâm.

Khi thấy tôi, sắc mặt cô ta lập tức tái nhợt, ánh mắt đầy hoảng loạn — như thể ban ngày gặp ma.

Cô ta cố gắng nặn ra một nụ cười nhiệt tình, bước nhanh tới định nắm lấy tay tôi:

“Tâm Du, thật sự là em sao!”

“Em về Hải Thành từ bao giờ vậy? Mấy năm nay sống có ổn không?”

Tôi nhìn gương mặt từng thân quen đến mức khắc vào tim, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khó nói thành lời.

Trước khi được nhà họ Tô nhận nuôi, Tô Vãn và tôi cùng sống trong một cô nhi viện.

Cô ta lớn hơn tôi, luôn che chở cho tôi, có gì ngon cũng nhường tôi một nửa.

Chúng tôi ngủ chung một giường, thì thầm kể cho nhau nghe những ước mơ nhỏ.

Cô ta từng nói sau này sẽ làm mẹ đỡ đầu cho con tôi.

Lúc đó, Lục Ngôn Thâm thực sự rất tốt với tôi.

Anh biết dạ dày tôi yếu, mỗi buổi sáng đều để lại cho tôi một hộp sữa ấm trong ngăn bàn.

Mùa đông tay tôi hay bị nứt nẻ, anh tự tay đan khăn và găng tay cho tôi.

Anh nói: “Du Du, chờ anh tốt nghiệp đại học, chúng ta sẽ kết hôn. Anh sẽ cho em một mái nhà.”

Tôi tưởng rằng những ngày tháng đen tối của mình đã qua đi.

Cho đến khi Tô Vãn, người bạn từng thân thiết, sau nhiều năm không gặp, được nhà họ Tô chuyển về học chung trường với tôi.

Mọi thứ… đã thay đổi.

Tôi nhận ra ánh mắt Tô Vãn nhìn Lục Ngôn Thâm ngày càng không bình thường.

Cô ta bắt đầu cố ý hay vô tình nói xấu tôi trước mặt anh.

Nói rằng từ nhỏ tôi đã hay ăn trộm, tham tiền.

Nói rằng tôi thường đưa mắt đưa tình với mấy tên du côn ngoài trường, thậm chí còn hôn môi với một chú tình nguyện viên hồi bé.

Lúc đó, tôi chỉ nghĩ cô ta tính cách vô tư, nói chuyện không suy nghĩ.

Cho đến năm cuối cấp, trong một lần khám sức khỏe ở trường, Lục Miểu Miểu khóc lóc chạy đến trước mặt Lục Ngôn Thâm, giơ ra tờ giấy kết quả của tôi.

Cô ta nói tận mắt thấy tôi dây dưa với một tên côn đồ trong hẻm nhỏ, người đó còn thừa nhận đã ngủ với tôi.

Tô Vãn thì cúi đầu, rưng rưng nước mắt, nói trước mặt tất cả mọi người:

“Tâm Du, xin lỗi… chị không thể tiếp tục che giấu cho em nữa.”

← Trang trước Trang sau →
× Zalo QR Alexz