Anh đưa tôi đơn khởi kiện ly hôn.
Tôi lướt qua một lượt.
“Nguyên đơn đã thanh toán 350.
000 tệ tiền đặt cọc mua nhà trước hôn nhân, sau khi kết hôn một mình trả khoản vay thế chấp tổng cộng 480.
Bất động sản này cần được xác định là tài sản riêng của nguyên đơn…”
“Bị đơn sau khi kết hôn không có nghề nghiệp ổn định, chỉ đứng tên hình thức tại công ty của nguyên đơn, không góp vốn thực tế cũng không tham gia quản lý, điều hành…”
“Mẹ của bị đơn là Lưu Quế Phương nhiều năm sinh sống trong căn nhà thuộc quyền sở hữu của nguyên đơn, đồng thời có hành vi xúi giục bị đơn thực hiện bạo hành gia đình.
Có video camera giám sát làm chứng cứ…”
Tôi ký tên.
Vương Lỗi nói:
“Thời gian hòa giải trước ly hôn là ba mươi ngày, quy định này không thể bỏ.”
“Nhưng lệnh bảo vệ an toàn cá nhân thì hôm nay có thể được phê chuẩn.”
“Tôi biết.”
Lệnh bảo vệ nhanh chóng được ban hành.
Giấy trắng mực đen ghi rõ:
Cấm Trần Kiến Quân và người nhà của anh ta tiếp tục có bất kỳ hành vi bạo lực, quấy rối hay theo dõi nào đối với tôi.
Tôi chụp lại lệnh bảo vệ.
Lưu vào điện thoại.
Từ đồn công an đến tòa án.
Tổng cộng mất hai tiếng rưỡi.
Trong hai tiếng rưỡi ấy.
Điện thoại tôi nhận được…
17 tin nhắn WeChat.
9 cuộc gọi nhỡ.
Tin nhắn của Trần Kiến Quân.
“Tô Mẫn, em đi đâu rồi?”
“Rốt cuộc em muốn làm gì?”
“Đừng làm loạn nữa, về nhà rồi nói.”
“Sao thẻ phụ không dùng được nữa?
Em khóa rồi phải không?”
“Tô Mẫn, đừng ép anh.”
“Vợ à, anh sai rồi được chưa?
Em về đi, mình ngồi nói chuyện đàng hoàng.”
Lưu Quế Phương chỉ nhắn đúng một tin.
Là trong nhóm chat gia đình.
“Con dâu nhà Kiến Quân lại nổi tính bỏ đi rồi.
Loại đàn bà này đúng là chiều quá hóa hư.”
Bốn năm người lần lượt đáp lại.
“Thôi bình tĩnh nào.”
“Chị dâu bớt giận.”
“Người trẻ mà, còn chưa hiểu chuyện.”
Không một ai…
Hỏi tôi lấy một câu.
Mặt tôi bị làm sao?
Tôi bị thương ở đâu?
Tôi có ổn không?
Một người cũng không.
Sau khi nhóm gia đình nhắn liên tục.
Trần Tiểu Yến lại nhắn riêng cho tôi.
“Chị dâu, chị mau về nhận lỗi với mẹ đi.”
“Mẹ giận thật rồi.”
“Là con dâu mà cứ chạy ra ngoài mãi thì còn ra thể thống gì nữa.”
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn ấy khoảng năm giây.
Lặng lẽ thoát khỏi nhóm gia đình.
Không có thông báo.
Không chào tạm biệt.
Chỉ yên lặng rời đi.
Lúc tiễn tôi ra khỏi tòa án.
Vương Lỗi hỏi:
“Tiếp theo cô định thế nào?”
“Có muốn về nhà mẹ đẻ ở vài hôm không?”
“Không cần.”
“Tôi về lấy đồ.”
“Nhớ chú ý an toàn.”
“Lệnh bảo vệ đã có hiệu lực.”
“Anh ta sẽ không dám động tay nữa.”
“Nếu vẫn dám…”
“Lập tức báo công an.”
Tôi gật đầu.
Rồi lên xe.
Khi khởi động máy.
Tôi nhìn chính mình trong gương chiếu hậu.
Nửa bên trái khuôn mặt sưng vù.
Vảy máu nơi khóe miệng đã khô lại thành một vệt đen.
Ánh mắt tôi.
Lại sáng hơn bao giờ hết.
Trước khi về nhà, tôi ghé công ty trước.
Hai giờ chiều.
Cả sáu nhân viên đều có mặt.
Vừa nhìn thấy mặt tôi, Tiểu Lý ở kho hàng khẽ há miệng, nhưng cuối cùng vẫn không dám hỏi.
Tôi mở một cuộc họp ngắn, chưa đầy mười phút.
“Kể từ hôm nay, Trần Kiến Quân sẽ không còn tham gia bất kỳ công việc nào của công ty.”
“Nếu anh ta đến, không cần tiếp.”
“Mọi việc liên hệ với khách hàng sẽ do tôi và chị Lưu trực tiếp phụ trách.”
“Có ai có ý kiến gì không?”
Không một ai lên tiếng.
Bởi ai cũng biết.
Trần Kiến Quân ở công ty vốn chỉ là vật trang trí.
Ngày nào đến cũng ngồi lì trong kho bấm điện thoại.
Thỉnh thoảng bê được vài thùng hàng.
Thời gian còn lại không ra ngoài hút thuốc thì cũng gọi điện cho mẹ.
Tôi bảo chị Lưu in toàn bộ bảng kê tài chính ba tháng gần nhất.
Rồi tự mình đối chiếu lại một lần nữa.
Ngoài những khoản chuyển tiền mờ ám tôi đã phát hiện trước đó…
Còn có thêm một khoản nữa.
Tháng trước.
Trần Kiến Quân dùng tiền quỹ của công ty mua cho mẹ anh ta một chiếc ghế massage.
Khoản đó lại được kê khai dưới danh mục…
Văn phòng phẩm.
Trong khi mỗi ngày tôi đều mang cơm nguội từ tối hôm trước đến công ty.
Chỉ vì thấy ngày nào cũng ăn ngoài thì quá tốn kém.
Trên đơn xin sử dụng quỹ.
Tôi nhìn thấy chữ ký của Trần Kiến Quân.
Nét chữ xiêu vẹo.
Như học sinh tiểu học mới tập viết.
Lúc giơ tay đánh người.
Lại khỏe đến thế.
Tôi chụp lại toàn bộ.
Lưu làm bằng chứng.
Rời công ty.
Tôi đi thẳng đến ngân hàng.
Chức năng tự động chuyển lương vào tài khoản liên kết…
Thẻ phụ đứng tên Trần Kiến Quân…
Thẻ phụ của Lưu Quế Phương…
Thẻ phụ của Trần Tiểu Yến…
Trước đó đã khóa.
Bây giờ hủy luôn.
Nhân viên ngân hàng xác nhận lại:
“Chị chắc chắn muốn hủy cả ba thẻ chứ?”
“Chắc chắn.”
Vừa bước ra khỏi ngân hàng.
Điện thoại của Trần Tiểu Yến gọi tới.
Tôi bắt máy.
Sao thẻ của em không dùng được nữa?
Em đang chuẩn bị chuyển tiền cho nhà cung cấp đây!”
Giọng cô ta vừa gấp vừa chói tai.
Giống hệt một con mèo bị giẫm phải đuôi.
“Tiểu Yến.”
“Chiếc thẻ đó là thẻ phụ đứng tên tôi.”
“Tôi hủy rồi.”
chị dựa vào đâu chứ?”
“Dựa vào việc đó là thẻ của tôi.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
có phải vì chuyện sáng nay không?”
“Chị cũng biết tính mẹ mà…”
“Tôi biết.”
Tôi cắt lời cô ta.
“Cho nên tôi muốn hỏi cô một chuyện.”
“Cửa hàng của cô…”
“Nguồn hàng đều lấy từ kênh của tôi đúng không?”
Cô ta im lặng.
“Quyền đại lý thương hiệu là của tôi.”
“Nhà cung cấp là của tôi.”
“Hợp đồng vận chuyển cũng là của tôi.”
“Cửa hàng của cô mở được…”
“Từng khâu một đều dựa vào tôi.”
“Đúng chứ?”
chị có ý gì?”
“Kể từ hôm nay.”
“Tôi cắt toàn bộ nguồn hàng.”
“Cô tự tìm nơi khác đi.”
chị không thể làm vậy!”
“Chị dâu, chị không thể làm thế được!”
“Thế cửa hàng của em phải làm sao?”
“Mỗi tháng cô lấy từ tài khoản của tôi 5.
000 tệ gọi là tiền sinh hoạt.”
“Một năm rưỡi.”
“Tổng cộng 90.
“Cộng thêm khoản 35.
000 tệ ghi là tiền nhập hàng hồi tháng Năm năm ngoái.”
“Tiểu Yến.”
“Số tiền đó…”
“Bao giờ cô định trả?”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng hít mạnh.
Cô ta không ngờ tôi đã biết hết.
đó là mẹ bảo anh Kiến Quân chuyển…”
“Ai bảo chuyển, tôi không quan tâm.”
“Tiền được chuyển từ tài khoản của tôi.”
“Tôi chưa từng cho phép.”
“Cô có thể về bàn với mẹ cô xem nên trả thế nào.”
“Đợi nhận được thư của luật sư rồi tính tiếp.”
Giọng cô ta bỗng vỡ òa.
Mang theo cả tiếng nấc.
“Sao chị có thể làm vậy chứ?”
“Chúng ta là người một nhà mà…”
“Người một nhà…”
Tôi khẽ lặp lại bốn chữ ấy.
“Lúc cô nhắn tin bảo tôi về nhận lỗi…”
“Cô đã từng hỏi một câu…”
“Vì sao anh trai cô đánh tôi chưa?”
Đầu dây bên kia…
Hoàn toàn im bặt.
“Tạm biệt, Tiểu Yến.”
Tôi cúp máy.
Trước khi tắt nguồn điện thoại.
Tôi nhìn màn hình lần cuối.
Khung chat của Trần Tiểu Yến liên tục hiện thêm từng tin nhắn mới.
Tôi không mở.
Cũng không cần mở nữa.
Dù cô ta có nói gì…
Thì cũng chỉ xoay quanh mấy câu quen thuộc.
Chị dâu rộng lượng một chút đi.
Chị dâu đừng chấp nhặt nữa.
Chị dâu, người một nhà cả mà.
Người một nhà…
Kể từ hôm nay.
Bốn chữ ấy…
Không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Bốn giờ chiều.
Tôi lái xe về khu chung cư.