Trong cốp xe là chiếc thẻ ra vào mới do ban quản lý vừa cấp.
Mật mã khóa cửa…
Tôi cũng đã đổi.
Tôi ngồi dưới xe khoảng hai phút.
Trong đầu âm thầm sắp xếp lại những việc sắp phải làm.
Thu dọn toàn bộ đồ dùng cá nhân.
Mang theo giấy tờ và những tài liệu quan trọng.
Không cãi vã.
Không ồn ào.
Về chuyện thuê công ty chuyển nhà, Vương Lỗi đã dặn tôi để ngày mai.
“Hôm nay cô chỉ cần mang theo giấy tờ và đồ có giá trị.”
“Đồ cồng kềnh thì chờ lệnh bảo vệ được tống đạt rồi hãy chuyển.”
“Như vậy sẽ có pháp luật bảo vệ.”
Trong thang máy.
Tôi gặp bác Trương ở căn hộ bên cạnh.
Bác nhìn gương mặt tôi một cái.
Rồi vội vàng dời mắt.
Khóe môi khẽ động.
Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Tôi cũng chẳng định giải thích.
Đến trước cửa nhà.
Tôi nhập mật mã mới.
TV trong phòng khách vẫn đang bật.
Lưu Quế Phương ngồi trên sofa.
Điện thoại bị bà ta siết chặt trong tay.
Sắc mặt xanh mét.
Trần Kiến Quân đứng cạnh cửa ban công.
Điếu thuốc trên tay mới hút được nửa chừng.
Hai hàng mày nhíu chặt.
Hiển nhiên…
Bọn họ đã biết chuyện các thẻ ngân hàng bị khóa.
Tôi vừa cúi xuống thay giày.
Lưu Quế Phương đã bật dậy.
“Cuối cùng cô cũng chịu về rồi à?”
Tôi không nhìn bà ta.
Đi thẳng về phía phòng ngủ.
“Đứng lại!”
Bà ta quát lớn.
Cô đã làm gì với mấy cái thẻ?”
“Tôi ra siêu thị mua thức ăn mà quẹt mãi không được!”
“Thẻ của Kiến Quân cũng không dùng được!”
“Có phải cô…”
“Tôi hủy rồi.”
Tôi bình thản đáp.
Chân vẫn không dừng.
Phía sau vang lên tiếng hít mạnh.
Như thể có ai vừa giẫm phải đuôi mèo.
“Cô nói cái gì?!”
Tôi bước vào phòng ngủ.
Bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Chứng minh nhân dân.
Sổ hộ khẩu.
Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.
Tất cả đều nằm trong két sắt của tôi.
Chỉ mình tôi biết.
Bằng lái xe.
Bản sao giấy phép kinh doanh.
Con dấu công ty.
Từng món một.
Được tôi bỏ vào vali.
Trần Kiến Quân đi theo vào.
“Tô Mẫn, em đang làm gì vậy?”
“Dọn cái gì?”
“Em định đi đâu?”
Tôi không trả lời.
Mở tủ quần áo.
Lấy vài bộ quần áo để thay.
Rồi gom những bộ mỹ phẩm đắt tiền trên bàn trang điểm bỏ vào túi.
Giọng anh ta cao hẳn lên.
“Em đừng làm loạn nữa được không?”
“Em khóa thẻ rồi, mẹ mắng anh suốt cả buổi chiều!”
“Nếu em có giận thì cứ trút lên anh…”
“Trút lên anh?”
Tôi quay đầu nhìn anh ta.
Anh ta theo bản năng…
Lùi về sau nửa bước.
Khoảnh khắc ấy.
Tôi chỉ thấy nực cười.
Lúc giơ tay đánh tôi…
Sao anh ta không lùi?
“Trần Kiến Quân.”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
“Tôi hỏi anh một câu.”
“Em hỏi đi.”
“Sáng nay, khi mẹ anh bảo…”
‘Đánh thêm cái nữa.’
“Lúc ấy trong đầu anh nghĩ gì?”
Anh ta há miệng.
Không nói nổi lời nào.
“Anh nghĩ…”
‘Mình không nên đánh vợ.’
Hay là nghĩ…
‘Đánh nhẹ quá thì mẹ sẽ không hài lòng?’
Mặt anh ta lập tức đỏ bừng.
anh không cố ý…”
“Là mẹ anh…”
“Thấy chưa.”
Tôi kéo khóa vali lại.
“Phản ứng đầu tiên của anh…”
“Vẫn là mẹ anh.”
Anh ta đứng chết lặng tại chỗ.
Đúng lúc ấy.
Ngoài phòng khách vang lên tiếng gào của Lưu Quế Phương.
Ra đây cho tôi!”
“Cô tưởng khóa mấy cái thẻ thì ghê gớm lắm sao?”
“Không có cô thì cái nhà này không sống nổi chắc?”
Tôi kéo vali bước ra khỏi phòng ngủ.
Vừa đi ngang phòng khách.
Lưu Quế Phương đã chặn ngay trước cửa.
Hai tay chống nạnh.
Biểu cảm trên mặt bà ta…
Đã hoàn toàn khác với nụ cười của kẻ chiến thắng lúc sáng.
Đó là sự phẫn nộ…
Pha lẫn hoảng sợ.
Giống như con mồi sắp vuột khỏi tay.
“Cô định làm gì?”
Tôi dừng bước.
Nhìn thẳng vào bà ta.
Đây là lần đầu tiên…
Trong suốt ba năm làm dâu.
Tôi thật sự đối diện với bà ta.
Không né tránh.
Không nhượng bộ.
Không lùi một bước.
“Lưu Quế Phương.”
Tôi không gọi bà ta là mẹ nữa.
Ánh mắt bà ta khẽ dao động.
“Căn nhà này.”
“Tiền đặt cọc 350.
000 tệ là tiền tiết kiệm của tôi trước khi kết hôn.”
“Khoản trả góp hàng tháng 7.
“Từ kỳ đầu tiên cho đến hôm nay…”
“Đều được trừ trực tiếp từ tài khoản lương của tôi.”
“Trên giấy chứng nhận quyền sở hữu…”
“Chỉ có duy nhất một cái tên.”
“Bản thân tôi.”
Bà ta há miệng.
Muốn nói gì đó.
“Còn chiếc xe.”
“Tôi mua đứt trước khi kết hôn.”
“Giấy đăng ký xe…”
“Cũng mang tên tôi.”
“Công ty của tôi.”
“Người đại diện pháp luật là tôi.”
“Vốn đăng ký là của tôi.”
“Tôi gây dựng suốt bốn năm.”
“Con trai bà chỉ đứng tên cho có.”
“Chưa từng đóng một ngày bảo hiểm xã hội.”
“Chưa từng ký nổi một bản hợp đồng.”
“Tháng trước còn lấy tiền quỹ công ty mua cho bà một chiếc ghế massage.”
Cả phòng khách…
Yên lặng suốt ba giây.
Môi Lưu Quế Phương run lên.
đừng tưởng có vài đồng tiền bẩn…”
“Tôi còn một chuyện cuối cùng muốn nói.”
Tôi cắt ngang lời bà ta.
Giọng nói vẫn bình thản, không cao thêm dù chỉ một chút.
“Mỗi tháng bà đều bảo Trần Kiến Quân chuyển từ tài khoản của tôi 5.
000 tệ cho Trần Tiểu Yến.”
“Một năm rưỡi.”
“Tổng cộng 90.
000 tệ chuyển cho bà.”
000 tệ chuyển cho em trai bà.”
“Cộng với đủ loại khoản linh tinh khác…”
“Tổng cộng là 167.000 tệ.”
“Tôi không biết cô đang nói gì…”
“Sao kê ngân hàng tôi đã in hết rồi.”
“Thời gian chuyển khoản.”
“Người nhận.”
“Từng khoản một.”
“Đều rõ ràng không sót.”