TRUYỆN ĐỌC

SƯU TẦM TRUYỆN HAY

Quay lại Truyện đọc

Phong Hòa Ly Thư Cuối Cùng

Đăng bởi PVYSTORE 2026-07-19 10:37:09 Trang 10/16 👁 87 lượt xem
Phong Hòa Ly Thư Cuối Cùng

Chương 10

“Cô nương, cầu xin người… cầu xin người cứu phủ tướng quân đi!” Giọng Lý ma ma nghẹn ngào, nước mắt chảy đầy mặt.

“Phủ tướng quân?” Ta càng thêm nghi hoặc. “Phủ tướng quân xảy ra chuyện gì? Hoắc tướng quân quyền cao chức trọng, cần gì một nữ tử bình dân như ta cứu giúp?”

“Cô nương không biết đó thôi!” Lý ma ma vừa lau nước mắt vừa đứt quãng kể lại.

Thì ra sau khi ta hòa ly rời khỏi phủ tướng quân, tính tình của Hoắc Quyết ngày một âm trầm lạnh lẽo.

Hắn càng lúc càng cô độc, trên triều đường nhiều lần công khai đối chọi với đại thần phía trên, hành sự cũng dần trở nên độc đoán và cố chấp hơn trước.

Hai tháng trước, khi xử lý một vụ án liên quan tới việc thu mua quân nhu, thủ đoạn của hắn quá mức cứng rắn quyết liệt, đắc tội với vài vị đại thần nắm thực quyền trong triều.

Đám người kia liên thủ lại, nắm lấy một sai sót không tính là quá lớn của hắn — nghe nói là lời lẽ trong quân báo có phần không thích đáng, mang ý coi thường cấp trên — rồi đồng loạt dâng tấu chương đàn hặc.

Ot.cay lên bài duy nhất tại banh.my.ot.

Vốn dĩ với quân công cùng thánh quyến của hắn, nhiều nhất chỉ bị quở trách vài câu là xong.

Thế nhưng chẳng biết vì sao, trong lúc đối chất trước ngự tiền, thái độ của hắn lại cực kỳ ngạo mạn cứng rắn, thậm chí còn buông lời bất kính, triệt để chọc giận hoàng đế.

Trong cơn thịnh nộ, hoàng đế lập tức cách chức Binh bộ Thị lang thực quyền của hắn, chỉ giữ lại hư hàm “Trấn Viễn tướng quân”, đồng thời hạ lệnh bắt hắn đóng cửa ở trong phủ tự kiểm điểm.

Chuyện này chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang.

Cây đổ bầy khỉ tan.

Môn đình Hoắc phủ trong nháy mắt lạnh lẽo hẳn xuống.

Những quan viên phú thương ngày trước tranh nhau nịnh bợ lấy lòng nay đều tránh còn không kịp.

Đã thế còn họa vô đơn chí.

Nhiều năm nay, để duy trì thể diện cùng phô trương của phủ tướng quân, Hoắc lão phu nhân âm thầm vay không ít tiền lãi cao.

Hiện giờ Hoắc Quyết thất thế, đám chủ nợ lo sợ không thu hồi được bạc vốn nên liên tiếp kéo tới cửa ép nợ, lời lẽ cay nghiệt khó nghe, thậm chí còn có người dọa sẽ tới quan phủ tố cáo!

Toán học

Hoắc lão phu nhân vừa tức vừa gấp, cuối cùng bệnh nặng không dậy nổi.

Trong phủ lúc này, kho phòng từ lâu đã trống rỗng.

Cho dù bán đi vài món đồ đáng tiền, thì cũng chỉ như muối bỏ biển.

Bổng lộc của Hoắc Quyết đã bị đình lại.

Chỉ dựa vào chút bổng lộc ít ỏi từ hư hàm kia, ngay cả chi tiêu thường ngày trong phủ còn khó lòng duy trì, chứ đừng nói tới chuyện trả nợ.

“Hiện giờ trong phủ… ngay cả tiền bốc thuốc cho lão phu nhân cũng sắp không còn nữa rồi… đám chủ nợ hung thần á/c s/át kia ngày nào cũng đứng chắn ngoài cửa chửi bới…”

Lý ma ma khóc đến nghẹn ngào không thành tiếng.

“Tướng quân hắn… hắn tự nhốt mình trong thư phòng, ai cũng không gặp… lão nô thật sự không còn cách nào nữa… cầu xin cô nương nể tình… nể tình năm xưa mà giúp phủ tướng quân, giúp lão phu nhân đi!”

“Lão nô biết trước đây lão phu nhân có lỗi với cô nương, nhưng… nhưng đó dù sao cũng là mẫu thân ruột của tướng quân…”

hôn nhân

Các Ngày lễ & Sự kiện Theo mùa

Lời của Lý ma ma giống như từng tảng đá lạnh buốt, nặng nề đ/ập vào lòng ta.

Hoắc phủ… vậy mà đã rơi tới tình cảnh này rồi sao?

Hoắc Quyết bị cách chức?

Bị lệnh đóng cửa tự kiểm điểm?

Hoắc lão phu nhân vì vay nặng lãi mà bị chủ nợ ép tới cửa? Thậm chí còn đổ bệnh?

Những tin tức này tới quá đột ngột, cũng quá mức… giống như một vở kịch hoang đường.

Ta trầm mặc lắng nghe, trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.

Có kinh ngạc, có cảm khái, nhưng duy nhất không có vui sướng khi người gặp họa, càng không có nửa phần ý nghĩ bỏ đá xuống giếng.

Dù sao đó cũng từng là nơi ta sinh sống suốt ba năm.

Từng viên gạch, từng mái ngói nơi ấy, cũng đã từng gánh lấy những kỳ vọng hèn mọn cùng tuyệt vọng lạnh lẽo của ta.

“Ma ma.” Ta chậm rãi mở miệng, giọng nói bình tĩnh không gợn sóng.

“Ý tới đây của bà, ta đã hiểu rồi. Nhưng chuyện này, ta không giúp được.”

“Cô nương!” Lý ma ma đột nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt đầy tuyệt vọng.

“Lão nô biết chuyện này rất làm khó người!”

“Lão nô không dám cầu cô nương bỏ ra bao nhiêu bạc!”

“Chỉ cầu cô nương… nể mặt tướng quân… nể tình phu thê một thời của hai người, có thể… có thể đi khuyên tướng quân hay không?”

“Bảo hắn… bảo hắn nghĩ cách đi? “

“Hoặc là… hoặc là đi cầu xin vài vị đồng liêu cũ?”

“Hắn cứ tự nhốt mình như vậy cũng không phải biện pháp a! Nếu lão phu nhân… nếu lão phu nhân xảy ra chuyện gì bất trắc…” Bà ta không nói tiếp được nữa, chỉ biết ô ô khóc nấc.

Khuyên hắn?

Cầu xin hắn?

Trong đầu ta hiện lên gương mặt âm trầm cô ngạo, mắt cao hơn đầu của Hoắc Quyết.

Một kẻ ngay cả trước ngự tiền còn dám buông lời bất kính, sẽ nghe lời khuyên của một tiền thê từng bị hắn xem nhẹ như giày rách sao?

Quả thực đúng là chuyện hoang đường.

Hôn nhân

Thiên văn học

Ly Hôn

Huống hồ, ta lấy thân phận gì để đi khuyên?

Tiền thê?

Hay là tới xem chê cười hắn?

Tiền thê?

Hay là tới xem chê cười hắn?

“Lý ma ma.”

Ta thở dài một hơi, trong giọng nói mang theo vài phần mệt mỏi cùng kiên quyết không cho phép nghi ngờ.

“Ta và Hoắc gia từ lâu đã ân đoạn nghĩa tuyệt.”

“Ta vô cùng đồng cảm với tình cảnh của Hoắc phủ, nhưng ta bất lực không giúp được gì.”

“Còn chuyện khuyên Hoắc tướng quân… lại càng không thể. Bà trở về đi.”

“Cô nương! Cầu xin người!” Lý ma ma vẫn còn muốn tiếp tục van xin.

Xuân Đào đã bước lên trước một bước, nửa dìu nửa kéo mà mời bà ta ra ngoài: “Ma ma, mời về cho. Tiểu thư nhà ta cần nghỉ ngơi rồi.”

Sau khi tiễn Lý ma ma vừa khóc vừa nức nở rời đi, trà thất lần nữa khôi phục yên tĩnh.

Ta ngồi bên cửa sổ, nhìn sắc trời chiều bên ngoài đang dần tối xuống, thật lâu không nói gì.

Xuân Đào thay cho ta một chén trà nóng, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Đáng đời! Ai bảo năm đó bọn họ đối xử với tiểu thư như vậy! Giờ thì gặp báo ứng rồi đó!”

“Xuân Đào.” Ta khẽ lên tiếng ngăn nàng lại.

“Họa phúc không cửa, chỉ do người tự chuốc lấy. Hôm nay bọn họ nhận kết quả này, tự nhiên có nguyên nhân của nó. Còn chúng ta… chỉ cần sống tốt cuộc đời của mình là được.”

Mặc dù nói như vậy, thế nhưng trong lòng cũng không phải hoàn toàn không có chút gợn sóng nào.

Người nam nhân từng rực rỡ chói mắt như mặt trời giữa trời cao ấy, người từng khiến ta ngước nhìn, cũng khiến trái tim ta tan nát ấy… cứ như vậy mà sa sút rồi sao?

Hắn tự nhốt mình trong thư phòng là đang hối hận?

Đang phẫn nộ?

Hay là đang… nếm trải cảm giác chúng bạn xa rời, từ đám mây cao ngã xuống vực sâu?

Ly hôn & Ly thân

Hôn Nhân

Thời gian & Lịch

Ta lắc đầu, mạnh mẽ ném toàn bộ những suy nghĩ hỗn loạn ấy ra khỏi đầu.

Vinh nhục của hắn, thăng trầm của hắn, từ lâu đã không còn liên quan gì tới ta nữa.

Con đường của ta ở phía trước.

Năm mới càng lúc càng tới gần.

Đơn đặt hàng của Cẩm Tâm Tú Phường cuối cùng cũng hoàn thành xong xuôi, đợt hàng cuối cùng cũng thuận lợi giao đi.

Sau khi kết toán tiền công, cho đám đồ đệ nghỉ lễ, cửa tiệm cũng tạm thời đóng cửa.

Hiếm khi được thảnh thơi, ta liền dẫn theo Xuân Đào trang hoàng tiểu viện nhỏ của mình tràn đầy không khí năm mới.

Dán hoa giấy lên cửa sổ, treo đèn lồng đỏ, còn cố ý đi mua thịt ba chỉ ngon, nếp cùng táo đỏ thượng hạng, chuẩn bị tự tay gói chút bánh ú, đón một năm mới ấm áp.

Một ngày trước đêm giao thừa, trên trời lại bắt đầu rơi xuống những hạt tuyết nhỏ li ti.

Ta và Xuân Đào đang bận rộn gói bánh ú trong bếp thì ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ dồn dập, còn xen lẫn cả tiếng nức nở bị đè nén.

← Trang trước Trang sau →
× Zalo QR Alexz