Ta ngồi xuống đối diện hắn, đi thẳng vào vấn đề, giọng điệu xa cách như đang tiếp đãi một vị khách bình thường lần đầu tới cửa.
Hoắc Quyết đặt chén trà xuống, ánh mắt nặng nề rơi trên gương mặt ta, giống như lần đầu tiên quen biết ta vậy, cẩn thận từng chút từng chút một đánh giá.
“Nàng thay đổi rồi.” Hắn mở miệng, giọng nói trầm thấp, không nghe ra cảm xúc.
Ta hơi mỉm cười: “Con người rồi sẽ thay đổi. Rời khỏi nơi không phù hợp với mình, tự nhiên phải thay đổi một chút, mới có thể sống tiếp, sống cho tốt.”
Dường như lời nói của ta khiến hắn nghẹn lại.
Hắn trầm mặc một lúc, ánh mắt lại quét qua trà thất không lớn này, lướt qua vài bức đồ thêu tinh xảo treo trên tường, cuối cùng lại quay trở về trên người ta.
“Cửa tiệm này… là nàng mở?” Hắn hỏi, trong giọng nói không phân biệt nổi là nghi vấn hay trần thuật.
“Phải.” Ta thản nhiên thừa nhận.
“Chỉ là chút buôn bán nhỏ kiếm kế sinh nhai mà thôi. Không thể so với phú quý của phủ tướng quân, nhưng được cái tự do.”
“Tự do?” Hắn lặp lại hai chữ ấy, khóe môi kéo ra một độ cong khó hiểu, thế nhưng ánh mắt lại trầm xuống dữ dội.
“Sở Chiêu, nàng nói cho ta biết, rời khỏi phủ tướng quân, rời khỏi ta, nàng thật sự… tự do đến vậy sao?”
Hắn hơi nghiêng người về phía trước, đôi mắt từng khiến ta chìm đắm kia lúc này đang gắt gao khóa chặt lấy ta, mang theo sự dò xét gần như cố chấp cùng… một tia đau đớn rất khó phát hiện?
“Ta nghe nói hôm đó nàng bị mắc kẹt ngoài thành giữa trời gió tuyết, suýt nữa xảy ra chuyện?”
Đột nhiên hắn đổi chủ đề, trong giọng nói nhiều thêm vài phần căng thẳng.
Trong lòng ta khẽ động.
Chuyện đó đã qua gần hai tháng rồi, hắn làm sao biết được? Còn cố ý nhắc tới?
“Quả thật có chuyện đó. May mắn được quý nhân giúp đỡ, hữu kinh vô hiểm.” Ta đáp nhàn nhạt, không muốn nhắc nhiều.
“Quý nhân?” Ánh mắt của Hoắc Quyết đột nhiên trở nên sắc bén, giống như chim ưng nhìn chằm chằm lấy ta.
“Là quý nhân thế nào? Họ tên là gì? Nàng có biết thân phận của hắn không?”
Loại giọng điệu chất vấn dồn ép từng bước này của hắn trong nháy mắt đã châm bùng ngọn lửa giận bị đè nén nơi đáy lòng ta.
“Hoắc tướng quân!” Giọng ta lạnh xuống.
“Đây là chuyện riêng của ta! Có quan hệ gì với chàng?”
“Ta quen biết người nào, từng nhận ân huệ của ai, chẳng lẽ còn cần phải báo cáo từng chuyện một với vị tiền phu quân như chàng sao?”
Hai chữ “tiền phu” kia giống như mũi kim đ/âm mạnh vào hắn.
Sắc mặt Hoắc Quyết trong khoảnh khắc trở nên vô cùng khó coi.
Hắn đột ngột đứng bật dậy, hai tay chống mạnh lên mặt bàn.
Thân hình cao lớn đổ xuống một mảng bóng tối, mang theo cảm giác áp bức mãnh liệt.
Gia Đình
Lãng mạn
“Sở Chiêu! Nhất định phải nói chuyện với ta như vậy sao?”
“Nhất định phải dùng thái độ cự người ngoài ngàn dặm như thế? Giữa chúng ta… chẳng lẽ thật sự chỉ còn lại bốn chữ ‘tiền phu tiền thê’ thôi sao?”
“Nếu không thì sao?” Ta ngẩng đầu nhìn hắn, không hề lùi bước, trong mắt chỉ còn một mảnh sáng suốt lạnh lẽo.
“Hoắc tướng quân cảm thấy giữa chúng ta còn nên sót lại thứ gì? Tình cũ? Hay là cái gọi là… quyền khống chế mà chàng tự cho là đúng?”
“Ta không có!” Hắn gầm khẽ, trong mắt cuồn cuộn lửa giận vì bị hiểu lầm cùng một loại đau đớn còn sâu hơn thế.
“Ta chỉ là… chỉ là nghe nói nàng gặp nguy hiểm! Ta…”
“Vậy thì sao?” Ta cắt ngang lời hắn, đứng dậy, cách chiếc bàn tròn nhỏ mà đối diện với hắn, khí thế vậy mà không hề yếu đi nửa phần.
“Cho nên Hoắc tướng quân tới đây để quan tâm sự an nguy của tiền thê?”
“Hay là tới chất vấn tiền thê xem có còn ‘giữ phụ đạo’ hay không, có phải lại khiến vị tiền phu quân như chàng mất mặt rồi không?”
“Sở Chiêu!” Hắn tức giận đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội, gân xanh nơi thái dương nổi lên.
“Trong lòng nàng, ta thật sự tệ hại đến vậy sao?!”
Ta nhìn gương mặt vừa phẫn nộ vừa đau đớn của hắn, trong lòng lại chẳng dấy lên nổi nửa phần gợn sóng.
Chỉ còn lại sự mệt mỏi cùng chán ghét đã tích tụ quá lâu.
“Tệ hại?”
Ta khẽ lặp lại, ánh mắt lạnh nhạt nhìn thẳng vào hắn.
“Hoắc Quyết, giữa chúng ta đi đến bước đường hôm nay…”
“Rốt cuộc ai mới là người khiến đoạn tình này trở nên nực cười như vậy…”
“Trong lòng chàng hẳn còn rõ hơn ta.”
Ta vòng qua chiếc bàn, đi tới bên cửa, kéo mạnh cửa phòng ra.
Luồng gió lạnh ngoài hành lang lập tức tràn vào, thổi tan bầu không khí ngưng trệ trong phòng.
“Hoắc tướng quân, mời về cho. Đây là nơi làm ăn buôn bán, không phải nơi ôn chuyện cũ. Giữa ta và chàng, cũng chẳng có chuyện cũ gì để ôn lại.”
Ta đưa tay làm động tác tiễn khách, tư thái quyết tuyệt.
Hoắc Quyết cứng đờ đứng tại chỗ, gắt gao nhìn chằm chằm lấy ta.
Trong đôi mắt từng khiến quân địch nghe tiếng đã sợ mất mật kia, lúc này lại tràn đầy chấn động, tổn thương, phẫn nộ, còn có một tia… mờ mịt gần như tuyệt vọng mà ta chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Toán học
Ly hôn & Ly thân
Hôn nhân
Môi hắn khẽ động vài lần, dường như muốn nói gì đó, thế nhưng cuối cùng lại không thể thốt ra nổi một chữ.
Hắn nhìn ta thật sâu một cái, ánh mắt ấy phức tạp tựa vực sâu vô tận.
Sau đó hắn đột nhiên xoay người, mang theo một thân hàn khí lạnh thấu xương, sải bước lao xuống lầu, không quay đầu lại mà biến mất trong trời gió tuyết mịt mùng ngoài cửa.
Xuân Đào cẩn thận thò đầu vào: “Tiểu thư… hắn đi rồi.”
Ta đóng cửa phòng lại, lưng tựa lên cánh cửa lạnh buốt, chậm rãi thở ra một hơi.
Trong lồng ngực chỉ còn lại một mảnh bình tĩnh trống rỗng.
Không có hận, không có oán, càng không có… dù chỉ một tia một chút lưu luyến.
Lần xông tới ấy của Hoắc Quyết giống như một viên đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, làm dấy lên vài vòng gợn sóng, cuối cùng vẫn trở về yên ắng.
Việc làm ăn của Cẩm Tâm Tú Phường ngày càng tốt hơn.
Những món đồ thêu ngày lễ mà ta thiết kế, dung hợp giữa hoa văn mới lạ hợp thời cùng ý nghĩa truyền thống, chẳng hạn như bình phong để bàn 《Thụy Tuyết Phong Niên》, bình phong giường 《Phúc Thọ Song Toàn》, hay bình phong treo 《Tuế Hàn Tam Hữu》, khi năm mới gần tới đều trở thành hàng hóa cực kỳ hút khách.
Không chỉ những phú hộ trong thành tranh nhau đặt mua, mà ngay cả quản gia của vài gia đình quan lại cũng nghe danh tìm tới.
Đơn đặt hàng đã xếp kín tới tận sau năm mới.
Ta cùng vài đồ đệ đắc lực ngày đêm thức trắng để gấp rút hoàn thành công việc.
Mặc dù vô cùng vất vả, thế nhưng nhìn kho hàng chất đầy thành phẩm cùng những con số ngày càng tăng trên sổ sách, trong lòng ta lại tràn ngập cảm giác an tâm và thỏa mãn.
Đúng lúc ta bận tới mức chân không chạm đất, một người ngoài dự liệu lại tìm tới cửa.
Là Lý ma ma, một bà tử khác bên cạnh Hoắc lão phu nhân, người vẫn được xem là khá trung hậu.
Bà ta tới vào lúc hoàng hôn, tranh thủ khi trong tiệm không có nhiều người.
Trên người mặc chiếc áo bông cũ đã bạc màu, thần sắc tiều tụy, hốc mắt hõm sâu, hoàn toàn không còn vẻ thể diện của ma ma quản sự phủ tướng quân năm xưa.
“Thiếu… Sở cô nương.” Sau khi nhìn thấy ta, bà ta lúng túng hành lễ, ánh mắt né tránh.
“Lý ma ma?” Ta có chút kinh ngạc. “Tìm ta có việc?”
“Là… là lão nô mặt dày tới cầu xin cô nương.” Lý ma ma vừa nói, vành mắt đã đỏ lên, sau đó “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt ta!
“Ma ma làm cái gì vậy? Mau đứng lên!” Ta vội vàng ra hiệu cho Xuân Đào đỡ bà ta dậy.
Xuân Đào không tình nguyện mà bước tới dìu người.