Mọi chuyện lớn nhỏ trong tú phường đều giao lại cho Xuân Đào cùng mấy đồ đệ thân cận xử lý, còn ta thì dốc toàn bộ tâm sức vào bức bình phong thêu Quan Âm khổng lồ kia.
Chọn nguyên liệu, phác thảo, phối màu, chẻ tơ…
Mỗi một công đoạn ta đều tự tay làm lấy, cố gắng đạt tới hoàn mỹ.
Khó nhất khi thêu tượng Quan Âm chính là phần gương mặt.
Từ mi thiện mục, từ bi trang nghiêm — tất cả đều nằm trong biến hóa cực nhỏ của từng đường kim mũi chỉ.
Ta tự nhốt mình trong tú phòng, ngày đêm đối diện bản vẽ mà nghiền ngẫm, bỏ đi không biết bao nhiêu chỉ thêu, cuối cùng mới bắt được thần vận kia.
Thời gian từng ngày trôi qua.
Ta gần như quên mất ngày đêm, quên cả mệt mỏi.
Ngày nào Xuân Đào cũng thay đổi món để hầm thuốc bổ cho ta, nhìn ta gầy đi hết vòng này tới vòng khác mà đau lòng rơi nước mắt, thế nhưng cũng không giúp được gì.
Thời gian & Lịch
Bên phía Hoắc phủ, thỉnh thoảng Lý ma ma sẽ nhờ người mang tới vài lời nhắn.
Nói rằng thân thể của Hoắc lão phu nhân đã khá hơn nhiều, đã có thể xuống giường đi lại.
Nói rằng tướng quân… vẫn như trước, trầm mặc ít nói, nhưng ít nhất cũng đã chịu ăn cơm uống thuốc đúng giờ.
Ta nghe xong, chỉ “ừm” một tiếng rồi lại tiếp tục cúi đầu bên khung thêu.
Hoắc Quyết ra sao đã không còn nằm trong thế giới của ta nữa.
Cuối cùng, vào ngày trước hạn giao hàng, bức bình phong Quan Âm đã tiêu hao toàn bộ tâm huyết của ta kia cũng hoàn thành mũi thêu cuối cùng.
Khi ta cài cây kim thêu mảnh mai trở lại bảng chỉ, cả người lập tức mềm nhũn ngồi trượt xuống nền đất, sau lưng đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
Xuân Đào cùng mấy đồ đệ vội vàng xông vào.
Khi nhìn thấy bức Quan Âm trên khung thêu kia — sống động như thật, bảo tướng trang nghiêm — tất cả đều ngây người!
“Trời ơi! Tiểu thư! Cái này… cái này quả thực như sống lại vậy!” Xuân Đào che miệng, kích động tới mức nói năng lộn xộn.
“Sư phụ! Đẹp… đẹp quá! Con… con thậm chí còn không dám thở…” Mấy tiểu đồ đệ càng nhìn tới ngây dại.
Ta mệt mỏi cười khẽ.
Thế nhưng trong lòng lại tràn ngập cảm giác thành tựu khổng lồ cùng nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Xong rồi!
Tám ngàn lượng… cuối cùng cũng có chỗ dựa rồi!
Ngày hôm sau, người do ân công phái tới đúng giờ lên cửa lấy hàng và thanh toán toàn bộ số bạc còn lại.
Khi xấp ngân phiếu dày cộm nặng trĩu rơi vào tay ta, trái tim treo lơ lửng suốt hơn hai tháng cuối cùng cũng hoàn toàn rơi trở về vị trí cũ.
Tiễn người đi xong, ta lập tức mang theo ngân phiếu, gọi Xuân Đào, chạy thẳng tới sòng bạc của Bưu gia.
Bưu gia nhìn thấy ta đúng hẹn xuất hiện, hơn nữa còn mang tới đủ tám ngàn lượng ngân phiếu — cả vốn lẫn lãi không thiếu một đồng — thì ngoài kinh ngạc ra cũng rất sảng khoái.
Hắn không nói hai lời lập tức trả lại giấy nợ cùng khế đất khế nhà của tú phường đã thế chấp trước đó, còn giả bộ khách sáo nói vài câu kiểu như “Sở cô nương thật có bản lĩnh”, “sau này thường xuyên qua lại” để giữ thể diện.
Ta lười giả vờ khách sáo với hắn, lấy lại đồ xong liền xoay người rời đi.
Bước ra khỏi cánh cửa lớn đầy khói thuốc cùng mùi rượu hỗn tạp của sòng bạc, đứng dưới ánh mặt trời sáng rực, ta thật sâu hít một hơi không khí tự do.
Ngọn núi lớn đè nặng trong lòng cuối cùng cũng hoàn toàn được dời đi!
“Tiểu thư! Cuối cùng chúng ta… cuối cùng cũng không cần sống trong lo sợ nữa rồi!” Xuân Đào ôm chiếc hộp gỗ đựng khế đất khế nhà mà vui mừng tới bật khóc.
“Đúng vậy… cuối cùng cũng tự do rồi.” Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, lộ ra nụ cười thật sự nhẹ nhõm, thanh thản đầu tiên sau một khoảng thời gian rất dài.
Giải quyết xong món nợ, lấy lại được khế đất của tú phường, cuộc đời của ta dường như lần nữa quay trở về quỹ đạo vốn có.
Danh tiếng của Cẩm Tâm Tú Phường, nhờ bức bình phong Quan Âm giá trên trời kia, cuối cùng đã hoàn toàn vang dội trong giới quyền quý thế gia của thượng kinh!
Đơn đặt hàng bay tới như tuyết rơi, trong đó không thiếu những món trọng lễ chỉ đích danh yêu cầu ta tự tay thêu.
Gia Đình
Ly hôn & Ly thân
Hôn Nhân
Ta bận tới mức chân không chạm đất, thế nhưng lại cam tâm tình nguyện.
Bên phía Hoắc phủ dần dần không còn tin tức gì nữa.
Lần cuối cùng Lý ma ma nhờ người mang lời nhắn tới, bà nói thân thể của Hoắc lão phu nhân đã hoàn toàn khá lên, còn Hoắc Quyết… dường như cũng dần có lại chút sinh khí, không còn cả ngày ngẩn người thất thần nữa, thỉnh thoảng còn ra sân đi lại vài vòng.
Hoắc gia đã bán đi một ít điền sản cùng nhà cũ ở quê.
Mặc dù không còn phong quang như xưa, nhưng duy trì cuộc sống đã không còn vấn đề.
Lão phu nhân dự định dẫn theo Hoắc Quyết trở về quê cũ ở Giang Nam tĩnh dưỡng.
Ta nghe xong, trong lòng chỉ là một mảnh bình lặng.
Như vậy cũng tốt.
Rời xa kinh thành đầy thị phi này, rời xa những quá khứ không chịu nổi kia, đối với hắn và Hoắc gia mà nói, có lẽ đều là lựa chọn tốt nhất.
Một lần chia ly, đôi bên đều rộng đường sống, tự mình tìm lấy niềm vui của riêng mình.
Chỉ là không ngờ, vào ngày trước khi Hoắc gia rời kinh, Hoắc lão phu nhân vậy mà lại đích thân đến cửa.
Bà ta mặc bộ y phục vải bông giản dị màu nhạt, tóc chải gọn gàng không chút rối, được một lão bộc dìu đỡ đứng trước cửa Cẩm Tâm Tú Phường nhỏ bé của ta.
“Lão phu nhân?” Ta có chút ngoài ý muốn, nhưng vẫn mời bà vào trong.
Bà ta đưa mắt đánh giá gian cửa tiệm tuy không tính là lớn, nhưng khắp nơi đều tràn đầy tâm huyết cùng sức sống này.
Nhìn những món tú phẩm tinh mỹ, nhìn đám học đồ đang tất bật qua lại mà trên mặt vẫn mang theo nụ cười, trong mắt bà ta tràn ngập cảm khái phức tạp.
“Chiêu nhi… không, Sở cô nương…” Bà ta nắm lấy tay ta, còn chưa nói đã bật khóc trước. “Lão bà tử ta… là tới nói lời từ biệt với con. Cũng là… tới dập đầu tạ lỗi với con!”
Nói xong, bà ta vậy mà thật sự muốn quỳ xuống!
Toán học
Ta vội vàng dùng sức đỡ lấy bà:
“Lão phu nhân! Không được đâu! Người làm vậy thật sự khiến ta không dám nhận!”
“Được! Được chứ!” Hoắc lão phu nhân khóc tới nghẹn ngào. “Nếu không nhờ con… Hoắc gia chúng ta… đã hoàn toàn xong rồi! Quyết nhi nó… mạng của nó là do con cứu trở về! Phần đại ân đại đức này… Hoắc gia chúng ta… cả đời cả kiếp cũng không trả nổi a!”
“Lão phu nhân nói quá rồi.” Ta đỡ bà ngồi xuống, giọng điệu ôn hòa.
“Ngày đó ra tay giúp đỡ cũng không phải vì Hoắc gia, càng không phải vì Hoắc tướng quân. Chỉ là không đành lòng nhìn thấy mạng người quan trọng mà khoanh tay đứng nhìn mà thôi. Người không cần để trong lòng.”
Hôn nhân
Thiên văn học
hôn nhân
“Ta biết… ta biết…” Hoắc lão phu nhân vừa lau nước mắt vừa nói. “Ta biết trong lòng con o/án chúng ta, h/ận chúng ta… là Hoắc gia có lỗi với con! Là lão bà tử ta hồ đồ mù mắt! Nhìn ngọc trai thành cá mục! Tự tay ép đi người con dâu tốt như con a!”
Bà ta khóc chân thành tha thiết, hối hận vô cùng.
Ta lặng lẽ nghe, trong lòng cũng không dậy lên quá nhiều sóng gió.
Cảnh còn người mất, những ân oán năm xưa từ lâu đã nhạt đi rồi.
“Lão phu nhân, chuyện đã qua cứ để nó qua đi.” Ta rót cho bà một chén trà nóng. “Người và Hoắc tướng quân có thể bình an rời đi, an ổn sống nốt quãng đời còn lại, đó đã là kết cục tốt nhất rồi.”
Hoắc lão phu nhân nhận lấy chén trà, đôi mắt ngấn lệ nhìn ta:
“Chiêu nhi… Sở cô nương, con… con là người có đại phúc khí. Rời khỏi Hoắc gia, con sống tốt hơn, tự tại hơn! Lão bà tử ta… thật lòng mừng cho con! Chỉ là…”
Bà ta muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài:
“Chỉ là khổ cho Quyết nhi… nó… thật ra nó…”
“Lão phu nhân.” Ta ôn hòa nhưng kiên định cắt ngang lời bà. “Hoắc tướng quân thế nào là con đường của hắn. Còn con đường của ta… nằm ở phía trước.”
Hoắc lão phu nhân nhìn ánh mắt bình tĩnh nhưng quyết tuyệt của ta, cuối cùng vẫn nuốt hết những lời còn lại xuống.
Bà hiểu rõ.
Giữa ta và Hoắc Quyết, từ lâu đã là mây bùn cách biệt, không còn khả năng quay đầu nữa.
Bà để lại một hộp gấm nặng trĩu, nói rằng đó là chút tâm ý cuối cùng của bà, bất luận thế nào cũng muốn ta nhận lấy.
Sau đó, dưới sự dìu đỡ của ta, bà run run rẩy rẩy rời đi.