Cô ấy đi rồi, Nguyễn Tiểu Ngư lượn một vòng quanh phòng tổng thống, bám vào cửa kính sát đất nhìn cảnh đêm: “Chẳng phải chị bảo về dời mộ sao?
Sao đến cả Phó thị trưởng cũng đích thân ra đón thế này?”
“Chuyện khu công nghiệp đã bàn từ năm ngoái rồi.”
Tôi treo áo khoác vào tủ, “Tiện thể giải quyết luôn.”
“Vậy rốt cuộc bây giờ chị đáng giá bao nhiêu tiền?”
Nguyễn Tiểu Ngư quay đầu lại, ánh mắt rực lửa bát quái.
“Không đủ để cho em mượn làm tiền mừng cưới đâu.”
Tắm xong bước ra, tôi ngồi bên mép giường lau tóc, điện thoại lại rung lên.
Lần này không phải tin nhắn.
Mà là một cuộc gọi từ số lạ chưa lưu.
Tôi không nghe.
Nó đổ chuông 14 tiếng, rồi tắt.
Sau đó lại một cuộc nữa.
Rồi thêm cuộc nữa.
Đến giữa cuộc gọi thứ ba, một tin nhắn WeChat hiện lên.
Một avatar hoàn toàn xa lạ — hình một con mèo đen.
Nội dung: 【Giang Đường, là anh.
Em đổi số rồi, anh tìm rất lâu.
Đừng cúp máy, nghe anh nói một câu thôi là được.
Tôi nhận ra thói quen gõ chữ của anh.
Không bao giờ bỏ qua dấu câu, câu cú lúc nào cũng trọn vẹn.
Giống hệt con người anh, làm gì cũng kín kẽ không kẽ hở.
Ngoại trừ đối với tôi.
Tôi tắt màn hình điện thoại, ném nó sang bên gối.
Kéo rèm cửa sổ ra.
Tầng cao nhất của tòa nhà văn phòng đối diện vẫn còn sáng đèn.
Tôi nhớ tòa nhà đó.
Trụ sở chính của Tập đoàn họ Kỳ.
Ba năm rồi, đèn văn phòng của anh vẫn sáng đến tận khuya thế này.
Tôi buông rèm xuống, nằm lên giường.
Trước khi nhắm mắt, trong đầu lóe lên một khung cảnh: Hiện trường đám cưới ba năm trước.
Khách khứa chật ních.
Hoa hồng đỏ thắm.
Đèn chùm pha lê.
Chị tôi mặc váy cưới trắng muốt, khoác tay Kỳ Lang, mỉm cười với tất cả mọi người.
Còn tôi đứng ở góc sảnh khách sạn, mặc chiếc váy dài màu đỏ đô cố tình mua, tay nắm chặt tấm thiệp mời — tôi cứ tưởng đó chỉ là một buổi tiệc giao lưu thương mại bình thường, vì chị tôi bảo đó là “tiệc cuối năm của công ty”.
Cho đến khoảnh khắc MC đọc tên cô dâu chú rể.
Giang Nịnh.
Chị tôi tên là Giang Nịnh.
Chị ấy lớn hơn tôi ba tuổi, xinh đẹp hơn tôi, từ nhỏ đã là “con nhà người ta” trong miệng mọi người.
Hôm đó chị đứng trên sân khấu, nụ cười đoan trang đúng mực, nhận lời chúc phúc của tất cả mọi người.
Còn Kỳ Lang —
Ánh mắt anh lướt qua đám đông, rơi chuẩn xác lên người tôi đang đứng trong góc.
Cứ thế nhìn tôi.
Không có biểu cảm gì.
Nhưng trong ánh mắt ấy như có thứ gì đó vỡ vụn.
Tôi quay người bỏ đi.
Giày cao gót giẫm lên nền đá cẩm thạch, mỗi bước chân đều như giẫm lên chính trái tim mình.
Có người đuổi theo phía sau.
Không phải Kỳ Lang.
Là chị tôi.
Chị ấy gọi với theo: “Tiểu Đường!”
Tôi không ngoảnh lại.
Giọng chị vẫn đuổi theo: “Tiểu Đường, xin lỗi em, chị không còn cách nào khác — là mẹ bắt chị…”
Vừa vặn có chiếc taxi đỗ trước cửa.
Tôi kéo cửa xe ngồi vào.
“Ra sân bay.”
Đó là lần cuối cùng tôi nghe thấy giọng nói của chị.
Cho đến tận tin nhắn ngày hôm nay.
Tôi cứ ngỡ họ sẽ luôn êm ấm.
Sau này mới nghe nói họ kết hôn được nửa năm đã cãi nhau đến mức ngủ riêng, một năm sau bắt đầu chiến tranh lạnh, hai năm sau Kỳ Lang dọn sạch đồ đạc của Giang Nịnh ra khỏi phòng ngủ chính.
Là Nguyễn Tiểu Ngư nói cho tôi biết.
Nhỏ có một mạng lưới tin tức hóng hớt trong nước, chuyện gì cũng không qua mắt được nhỏ.
“Nghe nói ba năm nay trạng thái của Kỳ Lang cực kỳ tệ,” Nhỏ từng kể, “Công ty giao cho Phó giám đốc quản lý hơn nửa năm, còn anh ta không biết đi đâu mất.
Có người bảo từng gặp anh ta ở Geneva.”
Tôi đã ở Geneva hai năm rưỡi.
Tôi cắn răng không đi điều tra chuyện này.
Không muốn biết.
Không cần biết.
Đều qua cả rồi.
Tôi lật người, vùi mặt vào gối.
Bắt đầu từ ngày mai: dời mộ, ký giấy tờ, gặp Phó thị trưởng, bàn chuyện khu công nghiệp.
Năm ngày, rồi đi.
Không dính líu gì đến Kỳ Lang.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, ý nghĩ cuối cùng trong đầu tôi là:
Anh ấy đã đợi ở sân bay bao lâu?
— Thôi bỏ đi.
Chẳng còn là việc của mình nữa.
**【Chương 2】**
Chín giờ sáng hôm sau, Nhà tang lễ.
Nắng mùa thu rất nhạt, chiếu lên những bức tường trắng, mang lại cảm giác lạnh lẽo khó tả.
Tôi mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, khoác ngoài chiếc áo dạ màu xám, tóc buộc thấp đơn giản.
Nguyễn Tiểu Ngư đi theo sau, tay cầm túi hồ sơ.
Trong sảnh làm việc không đông lắm, chúng tôi lấy số, ngồi chờ ở hàng ghế khu vực đợi.
Nguyễn Tiểu Ngư nhìn phiếu trên tay, “Phía trước còn hai người nữa.”
Tôi “Ừ” một tiếng, mở điện thoại xử lý email.
Phòng thí nghiệm bên Zurich gửi đến dữ liệu mới nhất, có một thông số quan trọng bị lệch, cần tôi xác nhận phương án tiếp theo.
Tôi đang gõ trả lời, khóe mắt chợt thấy một đôi giày da màu đen dừng lại trước mặt.
Ống quần màu nâu.
Vạt áo khoác xanh đậm.
Ngón tay tôi khựng lại.
“Tiểu Đường.”
Giọng của một người phụ nữ.
Tôi ngẩng đầu lên.
Giang Nịnh đang đứng trước mặt tôi.
Ba năm không gặp, chị gầy đi, dưới mắt có quầng thâm nhạt, dù đã dùng kem che khuyết điểm nhưng không giấu nổi.
Tóc cắt ngắn ngang vai, lớp trang điểm vẫn tinh tế, nhưng đằng sau sự tinh tế đó là một vẻ mệt mỏi rã rời.
Chị nhìn tôi, môi mấp máy hai lần, như đang cố sắp xếp từ ngữ.
“Sao chị biết tôi ở đây?”
Giọng tôi rất phẳng, như thể đang hỏi hôm nay thời tiết thế nào.
luật sư nói cho chị biết.”
Chị nắm chặt quai túi xách trên tay, “Mộ của bố, chị cũng là người thân ruột thịt, chị cũng nên có mặt.”
Tôi thu ánh mắt lại, tiếp tục trả lời email, “Vậy thì lát nữa cùng ký tên.”
Chị cứ đứng đó, không ngồi xuống, cũng không rời đi.
Im lặng khoảng mười giây.
“Tiểu Đường, chị —”
“Xin mời số 137 đến quầy số 3.”
Loa phát thanh vang lên.
Tôi đứng dậy, lấy túi hồ sơ từ tay Nguyễn Tiểu Ngư, không ngoảnh đầu lại bước thẳng đến quầy.
Phía sau, Nguyễn Tiểu Ngư thì thầm: “Đó là chị gái chị à?”
Tôi không trả lời.
Lúc làm thủ tục tại quầy, tôi cảm nhận được chị ấy đang đứng phía sau tôi, duy trì khoảng cách hơn một mét.
Không xa, cũng chẳng gần.
Giống như mối quan hệ giữa chúng tôi vậy.
Thủ tục diễn ra rất suôn sẻ, ký tên, điểm chỉ, xác nhận ngày di dời.
Nhân viên hỏi: “Hai vị người nhà, có cần cùng đi chọn hướng cho khu mộ mới không?”
“Chiều nay chúng tôi đi xem.”
“Được, 2 giờ chiều nay gặp nhau tại cổng chính khu nghĩa trang mới nhé.”
Tôi cất gọn giấy tờ rồi xoay người, đối mặt với Giang Nịnh.
Chị nhìn tôi, hốc mắt hơi đỏ.
“Tiểu Đường, trưa nay có thể cùng ăn bữa cơm không?
Chị có chuyện muốn nói với em —”
“Trưa nay tôi có cuộc họp.”
Đó là lời nói dối.
Nhưng tôi không muốn ăn cơm cùng chị.
sau khi xem mộ xong vào buổi chiều thì sao?”
“Bốn giờ chiều tôi phải gặp Phó thị trưởng.”
Cái này là thật.
Môi chị mím lại, gật đầu: “Vậy…
buổi tối thì sao?”
“Buổi tối tôi cần nghỉ ngơi, ngày mai còn phải đi khảo sát khu công nghiệp.”
Cuối cùng chị cũng không hỏi thêm nữa.
Hốc mắt càng đỏ hơn, nhưng không rơi nước mắt.
Chị cố giữ thẳng vai, lùi lại một bước.
Em bận đi.”
Lúc quay người chuẩn bị đi, chị khựng lại một nhịp, ngoái đầu nói: “Em thay đổi nhiều quá.”