Chu Hạo mang theo khuôn mặt đầy vẻ mờ mịt và thiếu kiên nhẫn, bước theo tôi vào phòng của An An.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng mờ ảo của buổi sớm mai hắt vào.
Vừa bước qua cửa, anh ta đã ngửi thấy cái mùi quái dị trộn lẫn giữa mùi ẩm mốc và mùi hôi thối rữa.
“Mùi gì thế? Khó ngửi chết đi được!” Anh ta nhíu mày, lấy tay bịt mũi.
Tôi không nói một lời, chỉ đi đến bên cửa sổ, một tay kéo mạnh rèm cửa ra.
Ánh mặt trời lập tức ùa vào, soi rõ một cảnh tượng kinh hoàng trên sàn nhà.
Những “vật chứng” được tôi phân loại và đựng trong mười mấy chiếc túi nilon trong suốt đang được xếp ngay ngắn, chỉnh tề trên sàn.
Ruột bông ngả đen, nắp chai hoen gỉ, những mảnh kính sắc nhọn, những miếng cao dán bẩn thỉu…
Và trong chiếc túi nổi bật nhất kia là mảnh ren của chiếc váy cưới bị vấy bẩn, cùng với hai chữ “Chết đi” đỏ lòm như máu trên đó.
Đôi mắt Chu Hạo lập tức trợn ngược lên.
Vẻ thiếu kiên nhẫn và bực dọc trên mặt anh ta, ngay trong khoảnh khắc nhìn rõ những thứ đó, đã đông cứng lại thành sự bàng hoàng và không thể tin nổi.
“Cái… cái này là cái gì?” Giọng anh ta run rẩy.
“Là ‘lòng tốt’ của mẹ anh đấy.” Tôi lạnh lùng lên tiếng, giọng nói không mảy may chút cảm xúc.
Tôi đi đến trước đống rác rưởi kia, ngồi xổm xuống, nhặt chiếc túi đựng những mảnh kính vỡ lên, huơ huơ trước mắt anh ta.
“Đây là những thứ nằm trong chiếc chăn mà mẹ anh tự tay làm cho đứa cháu nội bốn tuổi của bà ta. Nếu không phải tôi phát hiện ra sớm thì mảnh kính này có lẽ bây giờ đã rạch nát mặt An An rồi.”
Tôi lại nhặt chiếc túi đựng mảnh ren lên.
“Còn cái này, chắc anh nhận ra chứ? Váy cưới của chúng ta đấy. Mẹ anh viết lên đó chúc chúng ta chết đi. Chu Hạo, người mẹ tốt của anh đúng là yêu thương chúng ta đến tận xương tủy nhỉ.”
Sắc mặt Chu Hạo chuyển từ đỏ sang trắng, rồi từ trắng chuyển sang xanh mét.
Anh ta loạng choạng lùi lại hai bước, như muốn né tránh những thứ chướng mắt kia.
“Không… không thể nào… Chắc chắn là có hiểu lầm gì rồi… Mẹ anh sao có thể…”
“Hiểu lầm sao?” Tôi đứng phỏng dậy, từng bước ép sát anh ta, “Ý anh là những thứ này tự mọc chân rồi chui vào trong chăn? Hay là ý anh nói Tần Tranh tôi đây rảnh rỗi sinh nông nổi, đi nhặt từ bãi rác về để cố tình đổ oan cho người mẹ băng thanh ngọc khiết của anh?”
Ánh mắt tôi như những nhác dao, găm chặt vào mặt anh ta.
Anh ta bị tôi nhìn đến mức câm nín, môi run bần bật nhưng không thốt ra nổi một lời biện bạch.
Chứng cứ rành rành trước mắt, không thể chối cãi.
“Mẹ anh… bà ấy sẽ không làm thế đâu… Bà ấy dù có không thích em đi chăng nữa, cũng không đời nào làm vậy với An An…”
Giọng anh ta ngày càng yếu ớt, đến chính anh ta còn chẳng thuyết phục nổi bản thân.
“Thế à?” Tôi rút điện thoại từ trong túi ra, bấm mở một đoạn ghi âm.
Đó là đoạn ghi âm tôi đã âm thầm ghi lại trong lúc cãi nhau với anh ta ngày hôm qua.
Trong đoạn băng, giọng điệu đầy lý lẽ bấu víu của anh ta vang lên mồn một:
“Chăn bông do chính tay mẹ làm thì có thể có vấn đề gì được chứ?”
“Sao em cứ phải đổ hết tội lỗi lên đầu chiếc chăn của mẹ thế?”
“Mẹ anh đã ngần ấy tuổi đầu, vất vả cực nhọc để bật bông làm chăn, em chà đạp tấm lòng của bà ấy như thế à?”
Mỗi một câu nói vang lên đều như một cái tát nảy lửa, vả bôm bốp vào mặt Chu Hạo.
Mặt anh ta đỏ gay như gan lợn, hổ thẹn, tức giận, nhục nhã, đủ thứ cảm xúc đan xen vào nhau khiến anh ta trông vô cùng chật vật, thảm hại.
Đoạn ghi âm kết thúc, tôi tắt điện thoại rồi nhìn anh ta.
“Chu Hạo, bây giờ anh vẫn nghĩ tấm lòng của mẹ anh là tốt đẹp chứ?”
Anh ta há hốc mồm, trong cổ họng phát ra những tiếng “hừ hừ” nghẹn ứ, nhưng không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Nhìn bộ dạng này của anh ta, trong lòng tôi không hề có một chút khoái cảm nào, chỉ có sự bi lương và ghê tởm vô hạn.
Đây chính là người đàn ông tôi đã yêu suốt năm năm, là người tôi đã mang nặng đẻ đau sinh con đẻ cái cho anh ta.
Một kẻ nhu nhược, không phân biệt nổi đúng sai, lúc nào cũng đặt mẹ mình lên vị trí đầu tiên – một gã bám váy mẹ chính hiệu.
“Gọi điện thoại đi.” Tôi lạnh lùng ra lệnh.
“… Gọi cho ai?”
“Gọi cho mẹ anh, bà Lý Phượng Hạ.” Tôi gằn từng chữ, “Bật loa ngoài lên, tôi muốn chính miệng anh hỏi bà ta xem tại sao bà ta lại làm như vậy.”
Toàn thân Chu Hạo run lên bần bật, anh ta lắc đầu theo bản năng: “Không… anh…”
“Gọi!” Tôi nghiêm giọng quát lớn, tông giọng đột ngột cao vút.
Anh ta bị khí thế của tôi dọa cho khiếp sợ, lóng ngóng móc điện thoại ra, ngón tay run rẩy bấm sai số mấy lần liền.
Cuối cùng, cuộc gọi cũng được kết nối.
“Alo, con trai à, gọi cho mẹ sớm thế có chuyện gì không? Có phải định nói với mẹ là con Tranh với thằng An An nhận được chăn thì vui mừng lắm đúng không?”
Giọng nói tràn đầy nhiệt tình, hớn hở của Lý Phượng Hạ truyền ra từ loa điện thoại, nghe vào thời điểm này sao mà mỉa mai và độc địa đến thế.
Cơ thể Chu Hạo càng run rẩy dữ dội hơn, anh ta nhìn đống rác trên mặt đất, rồi lại nhìn khuôn mặt lạnh tanh của tôi, môi mấp máy nhưng không dám mở lời.
Tôi giật phắt lấy chiếc điện thoại, nhấn nút bật loa ngoài.
“Mẹ, là con đây, Tần Tranh.”
Lý Phượng Hạ ở đầu dây bên kia sững lại một nhịp, ngay sau đó giọng điệu trở nên có chút gượng gạo: “Ồ, là Tiểu Tranh à. Có chuyện gì thế?”
“Cũng không có gì ạ,” tôi nói bằng giọng bình thản, “chỉ là muốn cảm ơn chiếc chăn mẹ gửi đến thôi. An An đắp rồi, ấm áp lắm ạ.
Ấm áp đến mức ba đêm liền đều bị lạnh đến tỉnh giấc, giờ thằng bé đang bị sốt đùng đùng đây.”
“Cái gì?” Giọng Lý Phượng Hạ lập tức trở nên the thé, “Sốt á? Thế thì chắc chắn là do tụi mày không biết chăm con rồi! Chăn bông của tao sao mà có vấn đề được? Đó là do chính tay tao…”
“Thế ạ?” Tôi ngắt lời bà ta, “Mấy mảnh kính vỡ, nắp chai hoen gỉ, với cả miếng cao dán đã qua sử dụng do chính tay mẹ nhét vào, đúng là rất ‘chính tay’ đấy ạ.”
Đầu dây bên kia lập tức rơi vào một khoảng im lặng chết chóc.
Phải mất đến mười mấy giây sau, Lý Phượng Hạ mới hét toáng lên bằng giọng điệu hoảng loạn mất kiểm soát:
“Mày… mày ngậm máu phun người cái gì thế hả! Tần Tranh, mày đừng có có mà vu khống bôi nhọ tao!”
“Con có nói bậy hay không thì trong lòng mẹ tự rõ.”
Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu của Chu Hạo, tiếp tục nói: “Ồ phải rồi, con còn phải cảm ơn ‘lời chúc phúc’ mẹ để ở bên trong nữa chứ. Hai chữ ‘Chết đi’ thêu trên váy cưới, tay nghề thủ công của mẹ dạo này càng ngày càng tiến bộ đấy ạ.”
Lý Phượng Hạ phát ra một tiếng hét ngắn ngủi, giống như con mèo bị giẫm phải đuôi.
Tôi biết, mình đã chọc trúng tim đen của bà ta rồi.
Bà ta cứ ngỡ mình làm việc này thần không biết quỷ không hay, nhưng không ngờ lại bị tôi lật tẩy một cách nhanh gọn và dứt khoát đến thế.
“Tần Tranh! Con khốn nhà mày! Mày dám rạch chăn của tao ra à! Mày…”
Bà ta bắt đầu chửi bới một cách hỗn loạn, những từ ngữ bẩn thỉu, tục tĩu lọt vào tai vô cùng chướng tai gai mắt.
Tôi không hề nổi giận, chỉ im lặng lắng nghe.
Đợi đến khi bà ta chửi mệt rồi, tôi mới chậm rãi lên tiếng, âm lượng không lớn nhưng đủ để bà ta ở đầu dây bên kia và Chu Hạo trước mặt nghe rõ mồn một.
“Lý Phượng Hạ, tôi cho bà hai sự lựa chọn.”
“Thứ nhất, bây giờ, ngay lập tức, bà dắt theo con gái bà là Chu Lợi cút đến đây cho tôi. Trước mặt tôi, những thứ bà nhét vào trong chăn, bà tự liếm cho sạch từng thứ một.”
“Thứ hai,” tôi khựng lại một nhịp, giọng điệu trở nên âm u, đáng sợ, “tôi sẽ báo cảnh sát ngay lập tức, kiện bà tội cố ý gây thương tích.
Sẵn tiện, tôi sẽ gửi ảnh của những thứ này, cùng với chuyện bà trù ẻo nguyền rủa trong chăn vào tất cả các nhóm chat dòng họ, để bà được nổi tiếng khắp cái quê nghèo nhà bà luôn.”
Ở đầu dây bên kia, tiếng chửi bới của Lý Phượng Hạ im bặt.
Bà ta dường như đã bị những lời tôi nói làm cho kinh hồn bạt vía, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển dồn dập.
“Mày… mày dám sao!”
“Bà cứ thử xem tôi có dám không.” Tôi cười lạnh một tiếng, “Tôi cho bà một tiếng đồng hồ. Sau một tiếng nữa, nếu tôi không thấy bóng dáng bà đâu, những bức ảnh này sẽ xuất hiện trên điện thoại của tất cả mọi người.”
Nói xong, tôi trực tiếp dập máy.
Trong phòng lại rơi vào một khoảng không im lặng như tờ.