02 Bàn tay cầm kéo của tôi hơi run.
Không phải vì sợ hãi, mà là vì cơn phẫn nộ khi sắp vạch trần một sự thật xấu xí nào đó.
Tôi không chần chừ lấy một giây, đưa mũi kéo nhắm thẳng vào đường chỉ may ở mép chăn.
Đường may rất chắc chắn, từng mũi từng chỉ đều toát lên vẻ “yêu thương” và “ấm áp”.
Tôi cười lạnh một tiếng rồi mạnh tay cắt xuống.
Âm thanh vải bị xé vang lên chói tai giữa đêm khuya yên tĩnh.
Tôi cắt một đường dài hơn mười centimet, rồi thò tay vào bên trong.
Đầu ngón tay đầu tiên chạm phải lớp bông mềm xốp, nhưng khi mò sâu hơn, tôi lại sờ thấy một thứ vừa ướt vừa nhớp lạnh.
Tôi giật mạnh tay ra, một mùi mốc nhàn nhạt pha lẫn thứ tanh tưởi khó tả lập tức xộc vào mũi.
Dạ dày tôi cuộn lên từng cơn.
Tôi cố nén cảm giác buồn nôn, xé rộng miệng chăn thêm nữa, rồi từng chút một moi đồ bên trong ra ngoài.
Thứ đầu tiên lộ ra là một đống bông vụn xám xịt đen sì.
Đó hoàn toàn không phải bông mới gì cả, mà vừa ẩm vừa lạnh, như thể được nhặt từ một bãi rác nào đó, còn dính đầy bùn đất và những mảnh vụn không rõ là gì.
Khi đám bông rách nát ấy bị kéo ra, thứ bên trong cuối cùng cũng hiện nguyên hình.
Tôi nhìn thấy một nắp chai bia hoen gỉ.
Một mảnh kính vỡ sắc lẹm.
Một đoạn bã mía còn dính đất.
Còn có từng búi tóc rối bện vào nhau… thậm chí cả miếng cao dán đã qua sử dụng, khô cứng lại.
Tất cả những thứ đó trộn lẫn trong đống bông ẩm lạnh như một bãi rác thu nhỏ, tỏa ra thứ mùi khiến người ta buồn nôn.
Cuối cùng tôi cũng hiểu, vì sao chiếc chăn nặng tới tám cân mà đắp lên người lại lạnh thấu xương.
Đống rác này, đống đồ ướt nhẹp mục nát này, vốn không thể giữ nhiệt.
Chúng chỉ như những cục băng, không ngừng hút đi hơi ấm trên cơ thể con trai tôi!
Cả người tôi run lên dữ dội vì phẫn nộ.
Đây đã không còn là cay nghiệt hay tính toán nữa.
Đây là cố ý hại người.
Bà ta biết An An thể trạng yếu, mùa đông rất dễ đổ bệnh. Vậy mà lại dùng một chiếc chăn nhét đầy rác rưởi và thứ dơ bẩn như thế này, để con tôi hết lần này đến lần khác bị lạnh cóng giữa đêm, bị bệnh, bị hành hạ.
Trong khi chính bà ta lại ở đầu dây bên kia, đóng vai một người bà hiền từ hết mực yêu thương cháu.
Tôi nhìn chằm chằm đống ô uế trước mắt, vành mắt đỏ hoe nhưng không rơi lấy một giọt nước mắt.
Khóc lóc là hành động của kẻ yếu.
Kể từ giây phút này, Tần Tranh tôi sẽ không bao giờ mềm yếu nữa.
Tôi lấy điện thoại ra, bật chế độ quay video, ghi lại rõ ràng toàn bộ đống rác cùng chiếc chăn kia.
Sau đó tôi đeo găng tay dùng một lần vào, tiếp tục lục tìm bên trong.
Tôi có linh cảm, ác ý của Lý Phượng Hà tuyệt đối không chỉ dừng lại ở đây.
Quả nhiên, ở sâu nhất trong chăn, tôi chạm phải một mảnh vải.
Tôi kéo nó ra ngoài.
Đó là một mảnh ren màu trắng, trên đó dùng chỉ đỏ thêu nguệch ngoạc vài chữ.
Khi tôi trải mảnh vải ra, nhìn rõ thứ đó là gì, máu trong người như đông cứng lại trong tích tắc.
Đó là một phần của chiếc váy cưới tôi từng mặc ngày kết hôn.
Chính tay tôi đã cắt nó ra làm kỷ niệm, cẩn thận cất trong hộp trang sức.
Không biết từ lúc nào, Lý Phượng Hà đã lén lấy mất nó.
Giờ đây, bà ta nhét nó vào chiếc chăn bẩn thỉu này, rồi dùng chỉ đỏ như máu thêu lên hai chữ:
Bên cạnh còn có một con búp bê vải mặt mũi dữ tợn, cũng được khâu bằng thứ chỉ đỏ ấy.
Một luồng khí lạnh chạy thẳng từ sống lưng lên tận đỉnh đầu tôi.
Trước giờ tôi vẫn nghĩ bà ta chỉ thiên vị, chỉ xem thường đứa con dâu xuất thân từ thành phố nhỏ như tôi.
Tôi từng cho rằng những trò gây khó dễ và tính toán của bà ta chỉ để tranh giành thêm lợi ích cho cậu con trai cưng và cô con gái bảo bối mà thôi.
Cho đến lúc này tôi mới hiểu…
Bà ta thật sự muốn mẹ con tôi chết.
Bà ta hận tôi.
Hận vì tôi cướp mất tình yêu của con trai bà ta. Hận vì tôi không trở thành kiểu con dâu hoàn hảo mà bà ta mong muốn — vừa biết kiếm tiền, vừa ngoan ngoãn để bà ta thao túng, còn phải giao toàn bộ tiền bạc cho bà ta quản.
Tôi nhìn mảnh ren bẩn thỉu kia, nhìn hai chữ độc địa ấy… rồi đột nhiên bật cười.
Tiếng cười vang lên trong căn phòng trống trải, lạnh lẽo đến rợn người.
Lý Phượng Hà… Chu Hạo…
Ngày lành của các người… đến đây là hết rồi.
Tôi không lập tức lao tới chất vấn Chu Hạo.
Tôi biết, vô ích thôi.
Anh ta chỉ sẽ nói đây là hiểu lầm, rằng mẹ anh không cố ý, hoặc quay sang trách tôi chuyện bé xé ra to, không biết tôn trọng người lớn.
Muốn đối phó với kiểu người này, phải có bằng chứng cứng như thép, một lần đập cho anh ta tỉnh, choáng váng đến mức không còn nói nổi một câu bênh vực mẹ mình nữa.
Tôi bình tĩnh phân loại toàn bộ đống rác và mảnh ren kia, bỏ vào từng túi đựng vật chứng trong suốt.
Sau đó, tôi gấp gọn chiếc vỏ chăn đỏ đã bị moi sạch ruột, đặt ngay ngắn bên mép giường.
Làm xong tất cả thì trời cũng vừa hửng sáng.
Tôi bước vào phòng ngủ, nhìn Chu Hạo vẫn còn đang say giấc.
Trên gương mặt anh ta không có lấy một chút áy náy nào.
Tôi lấy điện thoại ra, lạnh lùng bấm gọi cho anh ta.
Tiếng chuông điện thoại vang lên chói tai trong căn phòng yên tĩnh. Chu Hạo bị đánh thức, bực bội bắt máy.
“Ai mà gọi sáng sớm thế…”
Khi nhìn thấy là tôi, anh ta càng khó chịu hơn:
“Tần Tranh, em bị bệnh à? Anh nằm ngay bên cạnh em đây, gọi điện cái gì?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, dùng giọng nói lạnh đến cực điểm mà trước nay anh chưa từng nghe qua, chậm rãi nói từng chữ:
“Chu Hạo, về nhà.”
“Anh chẳng đang ở nhà đây còn gì? Em bị điên…”
“Tôi nói…” Tôi ngắt lời anh ta.
“Lập tức về nhà. Ngay bây giờ.”
Giọng tôi không lớn, nhưng lại giống như một lưỡi dao tẩm băng, khiến toàn bộ lời nói của anh ta nghẹn cứng trong cổ họng.
Anh ta ngẩn người nhìn tôi, như thể lần đầu tiên mới quen biết tôi vậy.
Mấy giây sau, Chu Hạo mới ngồi bật dậy khỏi giường, ánh mắt đầy nghi hoặc và bất an.
“Tần Tranh, rốt cuộc em đang làm cái quái gì vậy?”
Tôi không trả lời thêm, trực tiếp cúp máy rồi quay người bước ra khỏi phòng ngủ.
Tôi biết anh ta sẽ đi theo.
Và anh ta sẽ nhìn thấy… “bữa tiệc lớn” mà tôi đã chuẩn bị riêng cho anh ta và người mẹ “hiền từ” của mình.