Không nghĩ nữa.
Xe đến. Nguyễn Tiểu Ngư kéo hai vali đi trước, vừa đi vừa ngoái đầu giục: “Chị nhanh lên! Đừng lề mề nữa!”
“Đến đây.”
Mười một rưỡi xuất phát.
Trên đường ra sân bay, thời tiết rất đẹp.
Thu cao khí sảng, bầu trời xanh trong vắt, không một gợn mây.
Tôi tựa đầu vào cửa sổ xe nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài một lúc.
Lá ngô đồng sắp rụng hết rồi.
Hai tuần nữa là vào đông thôi.
Mùa đông ở thành phố này rất lạnh.
Nhưng mà —
Có lẽ mùa xuân năm sau tôi sẽ quay lại một lần.
Khu công nghiệp sắp khởi công, kiểu gì cũng phải về giám sát.
Chiếc xe dừng lại trước một ngã tư đèn đỏ.
Ánh mắt tôi vô tình quét qua giao lộ —
Rồi sững lại.
Trên vỉa hè phía bên kia ngã tư, một chiếc Maybach đen đang đậu.
Cửa xe mở toang.
Kỳ Lang đứng ngay cạnh xe.
Anh đã nhìn thấy xe của tôi.
— Không.
Anh đang chờ xe của tôi.
Anh cố tình chờ ở ngã tư này.
Đây là con đường bắt buộc phải đi qua để ra sân bay.
Anh mặc chiếc áo măng tô dài màu đen, dựng cổ áo lên, gió thổi tung rối vài sợi tóc. Trong tay nắm chặt một vật gì đó.
Đèn đỏ còn ba mươi giây.
Xe của tôi và anh cách nhau một con đường và hai làn xe.
Ly hôn & Ly thân
Thiên văn học
Thời gian & Lịch
Anh nhìn xe của tôi.
Tôi nhìn anh qua cửa kính.
Khoảng cách chừng mười lăm mét.
Sau đó, anh cử động.
Anh băng qua đường — không đi vạch kẻ đường, mà xuyên thẳng qua dòng xe đang dừng, sải bước dài tiến tới.
Đến bên ngoài cửa sổ xe tôi.
Tài xế sững người lại.
Nguyễn Tiểu Ngư ngồi cạnh kêu lên “Oa” một tiếng.
Tôi hạ cửa kính xuống.
Gió lạnh mùa thu ùa vào.
Kỳ Lang đứng bên ngoài, cúi đầu nhìn tôi.
Ngược sáng.
Khuôn mặt anh khuất trong bóng tối, nhưng đôi mắt thì cực kỳ sáng.
Sáng đến mức — như ngậm ánh sáng bên trong.
“Em bảo không phải ở sân bay, không phải nhìn lén qua xe, không phải qua lời trợ lý.” Giọng anh trầm khàn, mang theo chút hơi thở gấp gáp, “Nên anh — đích thân đến đây. Ở trên đường. Em nói — ‘Nếu anh ta đến thì gặp’.”
Tôi nhìn anh.
“Ai bảo anh là tôi nói câu đó?”
Anh sững lại một chút.
“Nguyễn Tiểu Ngư.”
Tôi từ từ quay đầu sang phải.
Nguyễn Tiểu Ngư đang giả vờ xem điện thoại, nhưng tai đã đỏ lựng như tôm luộc.
“Kẻ phản bội.” Tôi nói.
“Hì hì hì…” Nhỏ rụt cổ lại.
Tôi quay đầu lại.
Kỳ Lang vẫn đứng đó.
Đèn đỏ đã chuyển xanh.
Những chiếc xe phía sau bắt đầu bấm còi inh ỏi.
Anh hoàn toàn không để tâm.
“Giang Đường.” Anh đưa tay ra, mở vật đang nắm chặt trong tay.
Là một chiếc hộp nhung nhỏ xíu màu xanh sẫm.
Mở nắp.
Bên trong không phải nhẫn.
Là một cây bút.
Một cây bút máy.
Cũ kỹ lắm rồi. Trên thân bút còn có những vết xước mờ.
Tài nguyên Ngôn ngữ
Hôn Nhân
Nhưng tôi nhận ra ngay từ ánh nhìn đầu tiên.
Đó là cây bút anh tặng tôi vào ngày sinh nhật 18 tuổi.
“Anh…” Giọng tôi nghẹn lại một nhịp.
“Em nói em chuyển nhà nên đánh mất rồi.” Giọng anh khàn đặc đến mức khó nghe, “Anh đã mất nửa năm để tìm lại nó. Ở một khu chợ đồ cũ tại Geneva. Chủ nhà của em đã đem bán những món đồ em vứt đi.”
Tiếng còi xe phía sau ngày càng gắt gao.
Đèn xanh sắp hết.
Anh đưa chiếc hộp bút về phía cửa sổ xe.
“Không phải bảo em nhận lại.” Anh nói, “Là — trả lại cho em. Thứ này vốn dĩ là của em.”
Tôi nhìn cây bút đó.
Dòng chữ khắc trên thân bút đã mờ nhạt đi ít nhiều.
Nhưng nếu nhìn kỹ —
Chắc hẳn vẫn có thể thấy được.
Tôi không đưa tay ra cầm.
Đèn xanh chuyển vàng.
Tiếng còi phía sau đã trở nên điên cuồng.
Tài xế căng thẳng ngoái đầu nhìn tôi: “Tiến sĩ Giang —”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Kỳ Lang.
Anh cũng nhìn tôi.
Trong đôi mắt ấy không hề có một chút ngụy trang nào.
Không toan tính, không mưu kế điều binh khiển tướng, không mang theo sự sắc lạnh quen thuộc chốn thương trường.
Chỉ có —
Dáng vẻ không giấu giếm, lật ngửa mọi quân bài của một người đã chờ đợi suốt ba năm ròng.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Ly Hôn
Lãng mạn
Đưa tay ra.
Không nhận lấy hộp bút.
Mà là — ấn nhẹ lên những ngón tay của anh đang đặt bên mép cửa kính.
Chỉ chạm nhẹ một cái.
Nhiệt độ nơi đầu ngón tay giao thoa chưa đến một giây.
Rồi tôi thu tay về.
“Về đi.” Tôi nói, “Tôi phải đi rồi.”
Những ngón tay của anh đặt trên cửa sổ vẫn không thu lại.
“Khi nào em về?”
“Không biết.”
“Anh đợi được không?”
Tôi ấn nút kéo cửa kính lên.
Cửa kính xe chầm chậm nâng lên.
Trước khi khe hở cuối cùng khép lại —
Tôi đã nói một câu.
Rất khẽ.
Nhưng anh đã nghe thấy.
Bởi vì tôi nhìn thấy khóe mắt anh — nơi góc độ luôn căng cứng ấy — đã giãn ra.
Khóe môi khẽ cong lên.
Như thể cuối cùng cũng trút được một hơi thở nhẹ nhõm.
Cửa kính khép lại.
Xe lăn bánh.
Nguyễn Tiểu Ngư rướn người tới, mắt sáng rực như hai ngọn đèn pha: “Chị nói gì thế? Cuối cùng chị nói cái gì vậy?! Em không nghe rõ!”
Tôi ngả lưng vào ghế, nhắm mắt lại.
Khóe môi vẽ nên một nụ cười.
Lần này tôi không phủ nhận nữa.
“Chị nói —”
“Nói gì, nói gì?”
“Đợi khu công nghiệp khởi công, tôi phải về giám sát.”
Biểu cảm của Nguyễn Tiểu Ngư từ phấn khích chuyển sang bối rối, rồi lại bừng tỉnh ngộ.
“Vậy ý của chị là, chị sẽ trở về.”
“Ừ.”
“Khi nào?”
“Nhanh thì… hai tháng.”
“Thế chẳng phải là trước Tết à?”
“Ừ.”
“Chị nói với anh ta cũng vậy sao?”
“Đại loại thế.”
“Anh ta hiểu chứ?”
“Anh ấy hiểu.”
Nguyễn Tiểu Ngư phát ra một tiếng thở dài thườn thượt, ngả người ra sau: “Trời đất ơi — đây là thể loại ngược luyến tàn tâm cẩu huyết gì thế này —”
“Không ngược.” Tôi mở mắt, “Từ nay về sau không ngược nữa.”
Nhỏ nhìn tôi.
“Thật không?”
“Thật.”
Thành phố ngoài cửa sổ đang lùi xa dần.
Nhà cao tầng hóa thành đồng ruộng, đồng ruộng hóa thành đường cao tốc dẫn tới sân bay.
Trong lòng bàn tay tôi vẫn còn lưu lại chút hơi ấm.
Hơi ấm từ đầu ngón tay anh.
Ba năm trước lúc bẻ sim điện thoại, tôi cứ tưởng cả đời này sẽ không bao giờ chạm mặt anh nữa.
Ba năm sau —
Tôi phát hiện ra có những thứ không thể nhổ đi được.
Như thể cắm rễ vào xương tủy.
Nó không còn là cái gai nữa.
Mà là gốc rễ.
Điện thoại reo.
Ảnh đại diện mèo đen.
Chỉ có vỏn vẹn ba chữ.
【Anh đợi em.】
Tôi nhìn chằm chằm ba giây.
Không trả lời.
Nhưng lại đem tin nhắn đó —
Ghim lên đầu trang.
**【Chương 10】**
Hai tháng sau.
Cuối tháng mười hai.
Zurich rơi một trận tuyết lớn.
Tôi đứng trước cửa kính trong suốt của phòng thí nghiệm, ngắm nhìn thế giới phủ một màu trắng bạc bên ngoài.
Nguyễn Tiểu Ngư thúc giục phía sau: “Chị hai! Đóng gói hành lý xong xuôi hết rồi! Chuyến bay 5 giờ chiều, chị không quên đấy chứ?”
“Không quên.”
Tôi quay người lại, ký nốt tờ báo cáo thí nghiệm cuối cùng, khóa vào tủ tài liệu.
“Phòng thí nghiệm giao cho anh Mạnh trông chừng. Dữ liệu bên đó em nhớ đồng bộ hàng tuần nhé.”
“Biết rồi biết rồi.” Nguyễn Tiểu Ngư kéo vali của tôi ra khỏi cửa, miệng lẩm bẩm, “Mau đi thôi mau đi thôi, khu công nghiệp đang chờ chị, vị Kỳ tổng tài của chị cũng đang chờ…”
“Nguyễn Tiểu Ngư.”
“Có!”
“Ngậm miệng mà đi.”
“Rõ!”
Trên máy bay, tôi ngủ một mạch bảy tiếng đồng hồ.
Lúc tỉnh dậy, bầu trời ngoài cửa sổ đã sáng.
Loa phát thanh thông báo còn 40 phút nữa sẽ hạ cánh.